Sự tích Lazarovden – Ngày Thiếu nữ Bulgaria


Thứ Bảy cuối cùng trước Lễ Phục Sinh (VelikDen), Nhà thờ Chính thống giáo kỷ niệm lễ Lazarovden. Đây là một trong những ngày lễ rực rỡ nhất, sôi động nhất theo lịch cổ Bulgaria, dành cho nữ giới và là lễ để các “Cô gái – Devoiki” trở thành “Thiếu nữ trưởng thành – Momi”. LazarovDen đánh dấu thời điểm thừa nhận của xã hội đối với các thiếu nữ, họ được sống với thế giới của người phụ nữ từ trang phục đến cách sinh hoạt. Qua ngày Lazarov thì các thiếu nữ được coi là trưởng thành và có quyền lấy chồng.

More

140 năm Sofia được chọn là thủ đô của Bulgaria


Ngày 3 tháng 4 năm 1879 Sofia được chọn làm thủ đô của Công quốc Bulgaria.

Hôm nay Sofia đánh dấu kỷ niệm 140 năm là thủ đô của Bulgaria.
Từ một vùng quê lạc hậu với 12000 cư dân năm 1879, ngày nay Sofia đã trở thành một thủ đô hiện đại.

Năm 1879, kế hoạch xây dựng đầu tiên của thành phố đã được chuẩn bị bởi kỹ sư S. Amadie. Ông thay đổi hình dạng thành phố và hình thành diện mạo trung tâm thành phố ngày nay. Việc xây dựng thủ đô mới đã thu hút một số kiến ​​trúc sư và nhà xây dựng nổi tiếng nhất thời đó – Konstantin Jovanovic, kiến ​​trúc sư từ Vienna, người gốc Bulgaria, đã thiết kế tòa nhà Quốc hội. Kiến trúc sư đô thị đầu tiên – Séc Anton Antolph (Kolar), đã thiết kế Bộ Quốc phòng, Khách sạn Bulgaria, Câu lạc bộ Quân đội v.v…, còn kiến trúc sư người Thuỵ Sĩ Herman Mayer thiết kế phòng đọc “Slavianska Beseda”, tòa nhà Viện Khoa học Bulgaria, Ngân hàng Quốc gia Bulgaria và lăng mộ Công tước Alexander Battenberg. Kiến trúc sư người Áo Friedrich Gunnanger đã thiết kế Học viện Thần học và tham gia vào tái thiết Cung điện Hoàng gia. Kiến trúc sư Yordan Milanov, tốt nghiệp ở Vienna, đã thực hiện dự án cuối cùng của trường Đại học Tổng hợp Sofia.

Năm 1891, theo dự án của Kiến trúc sư trưởng Sofia, Arnold Kolar và Vaclav Proshek, đã xây dựng Cầu Đại Bàng – cửa ô biểu tượng của thành phố. Tên này xuất phát từ những pho tượng đại bàng bằng đồng trên cầu, là biểu tượng bảo trợ và bảo vệ cầu. Cầu Đại Bàng được xây dựng như một biểu tượng của tự do. Nơi đây đón tiếp các tù nhân của Giáo phận, những người đấu tranh cho tự do tôn giáo và quốc gia.

Đã từng có thời giấc mơ của nhiều người Bulgaria là ít nhất một lần trong đời được bước đi trên những viên gạch màu vàng, đi xe điện, đi thang cuốn và mua sắm tại Bách hoá Tổng hợp Tzum, xem lính canh đổi gác trước Lăng Dimitrov, thăm Sở thú …

Dimcho Debelianov – bài ca tăm tối của một tâm hồn tươi sáng


Một trong những đại diện dịu dàng và được yêu mến nhất của thơ ca Bulgaria – Dimcho (Dincho) Debelianov sinh ngày 28 tháng 3 năm 1886 tại thị trấn Koprivshtitsa đẹp như tranh vẽ. Thiên nhiên tươi đẹp của quê hương, những bài hát và truyền thuyết của vùng quê mãi đọng lại trong tâm hồn của một nhà thơ tương lai nhạy cảm, trong những bài thơ của ông, nhiều lần trở lại với chúng, ca vang chúng.

Kỷ niệm ngày sinh của nhà thơ, xin giới thiệu với các bạn một bài thơ nổi tiếng của ông:

TRỞ VỀ NGÔI NHÀ CỦA MẸ CHA

Để trở về ngôi nhà của mẹ cha,
Khi ánh dương buông bóng chiều tà.
Đêm yên tĩnh nhẹ nhàng xâm chiếm,
Xoa dịu buồn đau bất hạnh lòng ta.

Quẳng đi gánh nặng mệt mỏi tối đen,
Bỏ lại những ngày buồn tủi triền miên,
Với bước chân rụt rè, đánh thức mảnh sân nhỏ,
Trước người khách đợi chờ vui sướng cuồng điên.

Để được mẹ già đón trên bậc cửa,
và gục đầu lên bờ vai gầy chơi vơi.
Được đắm chìm vào nụ cười thương nhớ,
và nhắc lại thật lâu: Mẹ ơi, mẹ ơi …

Khẽ khàng bước vào căn phòng thân quen,
Bến bờ, nơi trú ẩn cuối bình yên.
Khẽ lẩm nhẩm những lời trong im lặng,
đăm đắm nhìn bức tượng thánh ố hoen:
Con đến để chờ chúa nhật bình yên,
rằng mặt trời của con đã đi hết con đường …

Ôi, tiếng khóc thầm đau khổ kẻ tha phương,
Trong vô vọng nhớ mẹ và quê hương!

Dymcho Debelyanov

More

Baba Marta – Rét Nàng Bân


Ở Việt Nam có câu chuyện dân gian: Rét Nàng Bân.
Ở Bulgaria cũng có câu chuyện tương tự vể Baba Marta – Bà già Tháng Ba).

Chuyện kể rằng :
Marta sống với hai người anh trai của mình trên núi cao. Cả hai người anh đều có tên là Sechko. Người anh gọi là Sechko Lớn (Tháng Giêng), người em gọi là Sechko nhỏ (Tháng Hai). Họ đều là những vị thần gọi mưa gọi gió. Từ trên núi cao họ có thể nhìn thấy và nghe được tất cả những gì xẩy ra trên mặt đất.

Bà Marrta đâu chỉ mỉm cười với những mảnh vườn , ngọn cỏ , mà còn sưởi ấm cả một vùng rộng lớn ao hồ đầm lầy, với tiếng chim hót líu lo dưới ánh nắng ban mai của núi rừng hùng vĩ.

More

Bài ca bị quên lãng – Elin Pelin


Tôi từng biết một bài ca.

Hẳn phải rất lâu rồi, từ thời thơ ấu của tôi, bởi tôi không nhớ được cả giai điệu, cả lời ca. Con tim tôi tan chảy bởi kỷ niệm, khát khao được nghe lại khúc ca xuân ngọt ngào ấy, cùng những ca từ đầy bí ẩn của bài ca từng biết, nhưng không thể.

Và mỗi lần, khi bước chân ra đồng ngắm nhìn ngày hội xuân, được thấy vẻ e dè của bụi Trinh nữ, được tận hưởng những khúc ca của Họa Mi trên đầu, được cảm nhận cái vuốt ve nhẹ nhàng của cơn gió đang trêu đùa nhành lá xanh và nhảy múa trên các đồi gò như cô thiếu nữ; mỗi lần nhìn thấy những đứa con nghèo đói của đất mẹ, chậm rãi theo sau những con ngựa xám nặng nhọc kéo cày; và chiêm ngưỡng bức tranh thôn xóm, đường mòn, sông suối, được nhuộm vàng bởi nụ cười của đất trời – thì tâm hồn tôi lại trào lên những con sóng ngọt ngào ấm áp của chiến thắng và hy vọng, giống như bài ca nhỏ bé của tôi, bài ca bị lãng quên, từng chiếm lĩnh tôi thủa nào.

Mùa Thu, khi những đám sương mù trải dài nơi chân trời, khi những vết đỏ, vàng loang khắp rừng, khi lũ chim bay đi trốn rét, khi hoa cỏ chết khô, thì tôi lại thấy quặn lòng về bài ca bị quên lãng của tôi !

Nó nói về gì nhỉ ? Về tuổi thơ tôi ư, về ngôi làng nhỏ bé của tôi ư ? Hay đó là bài ca của con sông nhỏ, nơi tôi thường nô đùa ? Liệu đó có phải là bài ca, hay chỉ do tôi tưởng tượng ? Cũng có thể đó là cô bạn nhỏ vẫn thường cùng tôi trong những trò chơi con trẻ, nay đang yên nghỉ trong nấm mồ nhỏ bé ! Cũng có thể đó là sự âu yếm của mẹ, là giọt nước mắt ấm áp của mẹ !

Bài ca ấy đã từng tồn tại hay không, tôi đã từng hát nó hay không, bài ca bí ẩn, du dương, bé nhỏ của tôi ? Hay đó chỉ là những giấc mơ thánh thiện của một chú bé ốm yếu, mơ mộng ?
Tôi muốn khóc vì em, bài ca bị lãng quên của tôi !

Liệu có lúc nào đó tôi sẽ nhớ lại những lời ca của em, liệu tôi sẽ lại được nghe giai điệu đồng quê ngọt ngào của em ?

Lúc đó, khi đã mệt mỏi với cuộc đời, tôi nằm nghỉ trong mồ, thoát khỏi hàng nghìn định kiến khiến cuộc đời nặng nề, thoát khỏi hàng nghìn trói buộc khiến cuộc sống trở nên vô nghĩa; khi từ lớp cỏ xanh bên trên tôi, trồi lên một khóm hồng dại; khi tôi đã quên đi tất cả, và khối óc đã dừng đi tìm sự thật, dừng lo lắng trước những dối trá về tốt, xấu – thì lúc đó, trong cái tĩnh lặng của mộ địa, tôi tin rằng sẽ nghe thấy em, bài ca ngọt ngào bị quên lãng của tôi ! Và tôi sẽ thiếp đi như trong lòng mẹ, giữa cái giai điệu nhẹ nhàng, khe khẽ của em, giữa những lời ca thân yêu, bí ẩn của em.

Bài dịch của anh Lê Trung Dũng

Забравена песен – Елин Пелин

Аз знаех една песен.
Трябва да е било много отдавна, още в детинството ми, защото не помня вече нито мелодията, нито думите. Сърцето ми се топи от спомена и копнее да долови и да се изпълни отново с тая сладка пролетна мелодия и тия пълни с тайнственост думи на моята песен, но не може.
И всеки път, когато изляза на полето, видя неговия пролетен празник, срещна взора на срамежливите теменуги, чуя над главата си песента на чучулигата, усетя младата милувка на вятъра, който закача зелените листа и танцува по поляните като момиче: всеки път, когато видя пръснати по черните угари, наведени над ралото бедните деца на майката земя и погледна тоя безкраен пейзаж от селца, пътища и речища, огрян от небесната усмивка — тогава в душата ми се наливат вълни от сладкото томление, от тържеството и надеждата, с които ме изпълваше някогаш моята малка песен. Моята забравена песен!
Есени, когато тежки мъгли легнат на небосклона, когато огнени и златни рани нашарят гората, когато птичките бягат, когато цветята мрат и тревата более, колко мъчно ми е тогава за моята забравена песен!
Каква беше тя? За моето детинство ли разправяше, моето малко селце ли рисуваше? Или то беше песента на бързата рекичка, при която си играех? Или това не било песен, а само тъй ми се струва? Може би това е мъничката другарка на детските ми игри, която сега тихо почива в своето малко гробче! Може би това е нежната майчина милувка, топлата майчина сълза!
Съществуваше ли тя, пял ли съм те, моя малка, мелодична, тайнствена песен, или това са били блажените сънища на едно мечтателно и болно дете?
Плаче ми се за тебе, моя забравена песен!
Дали ще си припомня някога думите ти, дали ще чуя пак твоята нежна полска мелодия?
Тогава, когато, уморен от живота, легна да си почина в гроба, освободен от хилядите предразсъдъци, които правят живота мъчен, от хилядите условности, които го правят суетен, когато над мене се зазеленее тревица и цъфне саморасла шипка, когато забравя всичко и моят ум престане да търси истината и да се тревожи от лъжата за добро и зло — тогава, в тая гробна тишина, аз вярвам, ще чуя тебе, моя сладка забравена песен, и под твоята тиха мелодия, и под твоите тайнствени и мили думи ще спя, ще спя тихо като на майчини си скути.

40 năm tổ hợp chuông ở Sofia


Không một quốc gia khác ở châu Âu và cả trên thế giới có một dàn nhạc cụ bộ gõ khổng lồ mà trên đó thực hiện các tác phẩm âm nhạc với âm thanh đồng bộ của những chiếc chuông.

Gần 40 năm trước ở ngoại ô Sofia đã xây dựng một tượng đài đồ sộ, lử đó trên bệ bê tông đã lắp đặt tổng cộng 107 chiếc chuông khác nhau thu thập trên toàn thế giới. Trong số đó chiếc chuông cổ nhất là từ thế kỷ ​​XI, cũng như một bản sao của một chiếc chuông từ thế kỷ IV trước CN . Dự án này là một phần của một sáng kiến ​​quy mô của nước Bulgaria xã hội chủ nghĩa tiến hành Liên hoan Quốc tế Thiếu nhi với sự tham gia của các đoàn đại biểu từ khắp nơi thế giới.

Năm 1979, 135 đoàn đến Sofia và mỗi đoàn mang theo chuông của mình như một biểu tượng của quê hương. Điều này tạo ra tượng đài, mà ngày nay chúng ta gọi là “Tổ hợp Chuông”. Mặc dù rất nổi tiếng trong quá khứ, trong nhiều năm nó đã bị bỏ quên và bị cấm.

Tại đài tưởng niệm đặt 68 chiếc chuông của các quốc gia từ tất cả các châu lục. Cấu trúc bê tông gồm các khối hình chữ nhật giống hệt nhau hướng ra bốn phía, phần cao nhất của tượng đài ở trung tâm tương tự như hành tinh trái đất được đặt bảy chiếc chuông – tượng trưng cho bảy châu lục.

Bản đồ các quốc gia có chuông vẫn còn đặt tại đây (màu hồng) và các nước không có chuông (màu trắng).

Hiện nay, trong số 186 chuông chỉ còn lại 104 chuông. Âm thanh của 18 chuông trong số đó tương ứng với các bậc thanh nốt nhạc và trên đó có thể chơi các giai điệu. Điều này làm cho tượng đài trở thành một trong những nhạc cụ ngoài trời lớn nhất thế giới.

Một điều thú vị là nhân kỷ niệm 1300 thành lập nhà nước Bulgaria, chuông của Bulgaria được đúc nặng đúng 1.300 kg – không nhiều hơn hoặc ít hơn một gram.

Chuông của Việt Nam

More

10 điều thú vị về toà nhà trường đại học tổng hợp Sofia.


Ngày 8/12/2018 trường Đại học Tổng hợp Sofia “St. Kliment Ohridski” ,  trường đại học lâu đời nhất ở Bulgaria kỷ niệm 130 năm thành lập. Với những đóng góp to lớn trong lịch sử trí tuệ và tinh thần của Bulgaria, Alma Mater được coi là ngôi đền của tri thức, khoa học và tâm linh Bulgaria. Ngày 8/12/1903 chính tại ngôi trường này Ngày lễ sinh viên đã được tổ chức lần đầu tiên và trở thành ngày lễ chính thức của sinh viên Bulgaria.

Cùng với Historicalroutes.bg, chúng tôi đã chọn ra 10 điều kỳ lạ sẽ cuốn hút các bạn về lịch sử thú vị và phi thường của trường Đại học Sofia St. Kliment Ohridski.

1. Việc xây dựng toà nhà Ban giám hiệu của trường được mang hình dáng hiện tại từ hơn nửa thế kỷ sau khi trường ĐHTH Sofia được thành lập vào năm 1888.

2. Trước khi thành lập trường, nơi đó chỉ có nhà trọ Mollov. Chỗ đó là cuối thành phố, và cầu Đại bàng vẫn chưa có.

More

40 năm đài kỷ niệm tình Hữu nghị Bulgaria-Liên Xô


Cách đây đúng 40 năm, ngày 13/11/1978 công viên-tượng đài tình hữu nghị Bulgaria-Liên Xô được chính thức khai trương tại Varna. Di tích này hoạt động cho đến tháng 11 năm 1989, khi tháng lương cuối cùng được trả cho những nhân viên cuối cùng – những hướng dẫn viên và nhân viên bảo vệ. Với năm tháng trôi qua, các cánh cửa, ngọn lửa vĩnh cửu, cổng vào đài tưởng niệm đã biến mất. Hơn 180 bóng đèn đã ngừng chiếu sáng. Tuy nhiên cho đến nay nơi này vẫn giữ tinh thần riêng của mình.
Và tầm nhìn xa tắp từ nơi đó là cái mà bạn luôn muốn được ngắm.

Công viên-tượng đài của tình hữu nghị Bulgaria-Liên Xô là đài kỷ niệm lớn nhất ở Varna. Nó nằm trên ngọn đồi Turna Tepe, cao 110 mét trên mực nước biển. Tượng đài cao 23 mét và rộng 48 mét, nền tảng của tượng nằm trên nền trước đó đã xây dựng một hầm tránh bom và một vài căn phòng. Để xây di tích đã phải đổ khoảng 10.000 tấn bê tông. Trên bề mặt chỗ đặt tượng đài rộng 400 m2 ở trung tâm là một khối lập phương bằng đồng, từ đó luôn cháy sáng ngọn lửa vĩnh cửu. Để duy trì ngọn lửa cháy phải dùng 4 chai khí ga một ngày đêm chứa trong một căn phòng đặc biệt.

Hai cánh của tượng đài được xây rỗng và bên trong hình thành các hội trường dạ hội. Trên bức phù điêu có tất cả 6 hình tượng cao 11,5 mét, ba hình trong số đó bên cánh trái mô tả những người phụ nữ: một người tay buông xuống, một người tay cầm hoa và người thứ ba bê bánh mì và muối. Đối diện họ trên cánh bên cạnh là bốn người lính Nga với súng vác trên vai.

Đoàn Việt Nam và Liên Xô dự thi vật lý quốc tế ở Varna thăm đài kỷ niệm tình hữu nghị Bulgaria- Liên Xô, năm 1981

More

Cung điện Balchik và trái tim Hoàng hậu Maria


Nếu bạn muốn chạm đến một nơi huyền diệu được xây dựng với phong cách, trí tưởng tượng và cảm giác tình yêu, không thay đổi cho tới ngày nay, chắc chắn bạn nên ghé thăm Cung điện ở Balchik – một nơi như những chuyện cổ tích.

Balchik nổi tiếng là một trong những góc lãng mạn nhất của Biển Đen Bulgaria, điều này chủ yếu là nhờ cung điện của Hoàng hậu Rumania là Maria. Đây là điểm du lịch ấn tượng nhất trong thành phố hiện nay.

Khu phức hợp này từng là dinh thự mùa hè cũ của Maria de Edinburgh và là một nơi ấn tượng với các di tích kiến trúc và lịch sử, những khu vườn và công viên. Khi đến thăm Balchik lần đầu tiên vào năm 1921, Hoàng hậu Maria bị chinh phục bởi sự thanh bình và vẻ đẹp của bờ biển như tranh vẽ. Bà nhanh chóng quay trở lại và quyết định ở lại đây mãi mãi.

Vì nơi này khiến trái tim bà say đắm, bà quyết định sau khi chết trái tim bà sẽ để lại đây, nơi bà đã trải qua những khoảnh khắc đáng nhớ. Ý nguyện của bà được thực hiện và khi nữ hoàng qua đời ở tuổi 63, trái tim bà được đặt trong một quan tài vàng để trong Nhà nguyện. Nhà nguyện Stella Maris là nơi ở cuối cùng của Maria – trái tim bà lử lại trong cung điện yêu thích của bà bên bãi biển. Sau khi khu vực Nam Dobrudzha được trả về Bulgaria, trái tim của nữ hoàng được chôn trong Lâu đài Bran ở Rumania.

Balchik – Monte Carlo của Balkan

Дворецът Балчик и Сърцето на Мария

More

Những giọt nước mắt tháng Mười


Tháng Mười khóc và xích lại gần,
quấn mình trong tấm chăn lá đổ …
Rồi sau đó dưới hiên nhà tìm chỗ
lặng lẽ bao phủ bởi mùa thu.

Những giọt nước mắt chầm chậm rơi.
Thấm đẫm đất đai. Mang tốt lành tới …
Đất chờ đợi mưa lâu lắm rồi,
để nuôi dưỡng sinh sôi. Hy vọng …

Hy vọng mùa màng sẽ bội thu,
hãy để từng giọt mưa làm nên màu mỡ.
Nước mắt tháng Mười là món quà của Chúa.
Phải rồi, đáng quý sao là cơn mưa thu.

Desislava Tserovska / Zvetzda Hristova

More

Tình ca du mục – bài hát Nga đã soán ngôi số 1 của The Beatle ra sao


Đúng ngày này 50 năm trước, 25/9/1968, có một bài hát Nga đã chiếm vị trí số 1 của ca khúc “Hey Jude” của The Beatles (sau 6 tuần ở vị trí này) trong bảng xếp hạng UK Singles Chart.

Đó chính là Tình ca du mục (phiên bản tiếng Anh là Those were the days, do Mary Hopkin thể hiện). Bài hát có tên gốc tiếng Nga là Дорогой длинною.

Bài hát mà nhiều người tưởng nhầm là dân ca này, ra đời từ bao giờ? Có những ý kiến cho rằng nó ra đời vào thế kỷ 19, rồi lại có người bảo đầu thế kỷ 20.

2. Thật ra, bài hát này được viết năm 1924, tại nước Nga Xô viết. Hay như nhiều người nói: sản xuất tại Liên Xô (!).

Tác giả phần lời là nhà thơ Konstantin Podrevskyi. Còn tác giả âm nhạc là nhạc sĩ Nga Boris Fomin (1900-1948). Hai đồng tác giả viết bài hát này dành riêng cho nữ ca sĩ Tamara Tsereteli, và chính cô là người đầu tiên thể hiện ca khúc này.

More

110 năm ngày độc lập của Bulgaria


Ngày 22 tháng 9 năm 1908 mãi mãi được lưu lại trong sử sách Bulgaria là một trong những thời điểm mà giới tinh hoa chính trị Bulgaria cho thấy kỹ năng ấn tượng và khả năng tận dụng môi trường quốc tế thuận lợi để thành công thu hút tối đa lợi thế cho quốc gia, vào thời điểm này là tuyên bố nền độc lập của Bulgaria.

Vào ngày 22 tháng 9 (ngày 05 tháng 10 theo lịch mới) năm 1908 tại Veliko Tarnovo, với bản tuyên ngôn, Vương công Ferdinand tuyên bố nền độc lập của Bulgaria. Với hành động này trên thực tế Bulgaria đã xoá bỏ mối quan hệ chư hầu cuối cùng với Đế quốc Ottoman. Công quốc Bulgaria đã trở thành một nhà nước độc lập đứng đầu là Vương công Ferdinand. Trong một thời gian dài tầm quan trọng của sự kiện này trong lịch sử cận đại không được coi trọng, nhưng vào ngày này năm 1908 Bulgaria – một trong những quốc gia lâu đời nhất ở châu Âu, đã một lần nữa xuất hiện trên bản đồ thế giới sau năm thế kỷ dưới ách cai trị của Ottoman.

Ngày này được tuyên bố là ngày nghỉ lễ chính thức với quyết định của Quốc hội từ ngày 10 tháng 9 năm 1998.

More

Giới thiệu hình ảnh đất nước, con người Việt Nam tại Bulgaria


Dàn nhạc hữu nghị Việt Nam-Bulgaria biểu diễn chào mừng Quốc khánh Việt Nam. (Nguồn: Đại sứ quán Việt Nam tại Bulgaria)

Tối 8/9 tại Nhà hát giao hưởng Sofia, Đại sứ quán Việt Nam tại Bulgaria đã trang trọng tổ chức kỷ niệm 73 năm Quốc khánh Việt Nam (2/9/1945-2/9/2018) với chương trình Hòa nhạc hữu nghị Việt Nam-Bulgaria.

Tham dự buổi lễ có Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Bulgaria Yuri Sterk cùng gần 1.000 khách mời gồm đại diện của Quốc hội, các bộ, ngành của Bulgaria; đại diện Đại sứ quán các nước; đại diện cộng đồng người Việt Nam tại Bulgaria.

More

Một người Bulgaria hết lòng yêu mến Việt Nam


QĐND – Như mối cơ duyên, lần thứ hai đến Bulgaria, tôi gặp một người khá đặc biệt-một công dân Bulgaria đích thực nhưng hết lòng yêu mến Việt Nam. Với dáng người to, đậm, chắc của một võ sĩ Judo, ông Ivan Mihalev ôm chầm lấy anh em chúng tôi, gọi to: “Các bạn Việt Nam. Các bạn Việt Nam của tôi!”.

Bách bộ cùng ông khắp khu quảng trường và công viên giữa thủ đô Sophia, nghe ông kể những lời tâm sự đầy nhiệt huyết về mối quan hệ giữa Việt Nam và Bulgaria; về quá trình làm ăn của người Việt tại Bulgaria, tôi cảm nhận được ông là một người Bulgaria có tình yêu sâu đậm với Việt Nam.

Anh Nguyễn Quang Tuấn, Chủ tịch Hội người Việt tại Bulgaria, nói với chúng tôi: “Ông ấy giúp đỡ cộng đồng người Việt tại Bulgaria rất nhiều. Đến thăm chợ Việt Nam ở Sophia, các anh sẽ biết rõ hơn”. Anh Lê Đức Lưu, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Bulgaria, cho biết thêm: “Ông ấy đang triển khai xây dựng các khu nhà cho thuê giá rẻ dành cho người Việt Nam và chuẩn bị đón lao động Việt Nam sang làm việc tại Sophia. Điều đặc biệt hơn, ông ấy đã quyết định dành tặng 1.000m2đất ngay giữa thủ đô Sophia để cộng đồng Việt Nam xây dựng một ngôi chùa Việt trên đất Bulgaria”.

More

20 năm ngày mất của Todor Zhivkov


20 năm trước vào ngày 05/8/1998, Todor Zhivkov, người lãnh đạo đất nước Bulgaria suốt 33 năm đã qua đời.

Ông là nhà lãnh đạo cầm quyền lâu dài thứ ba trong suốt lịch sử hơn 13 thế kỷ của Bulgaria. Sa hoàng Peter cai trị Bulgaria từ năm 927-969. Đó là người đứng đầu nhà nước Bulgaria lâu nhất – 42 năm. Sau đó là Sa hoàng Ivan Alexander 40 năm cầm quyền – từ 1331-1371. Todor Zhivkov nắm giữ quyền lực có 33 năm, từ 1956-1989.

Todor Zhivkov từ chức vào ngày 10/11/1989 dưới áp lực của các thành viên cấp cao của Đảng Cộng sản Bulgaria do ông từ chối công nhận vấn đề và đối phó với các cuộc biểu tình của dân chúng. Sau đó  các cáo buộc chống lại ông được đưa ra như về quá trình phục hồi, về cái gọi là Trại tử thần, về việc lạm dụng phân phối các căn hộ, về viện trợ cho các quốc gia cộng sản đã làm tổn hại đến ngân sách nhà nước. Về trường hợp phân phối các căn hộ đã được biện minh, còn các cáo buộc còn lại thì bị đình chỉ sau khi ông qua đời. Việc đánh giá Todor Zhivkov cho đến ngày nay vẫn không đồng nhất ý kiến, nhiều người Bulgaria vẫn gọi ông thân mật là Bác Tosho hoặc Tato.

More

Tương lai gần cùng với Google


Điện thoại của cửa hàng bánh pizza reo chuông:
– Pizza google xin nghe, chúc một ngày tốt lành!
– Pizza gì?
– Pizza google. Ngài muốn đặt món gì?
– Nhưng … đây không phải là cửa hàng bánh pizza “Sinior Tomato “?
– Đã từng. Gần đây, Google đã mua lại nó và bây giờ chúng tôi cung cấp một loạt các dịch vụ sáng tạo bổ sung mà ngài có thể tận dụng.
– Được rồi. Hãy xem những gì mới mà các anh sẽ cung cấp cho tôi!
– Tất nhiên rồi! Để bắt đầu, chúng tôi đề nghị đơn hàng thông thường của ngài.
– Thông thường? Làm thế nào các anh biết đơn hàng thông thường của tôi?
– Chúng tôi đã cài đặt mã định danh khách hàng và chúng tôi biết rằng 53 lần cuối của số máy này đã đặt pizza “Vesuvius”, kèm thêm phô mai và thịt nguội, cùng với một chai bia Kamenitsa lạnh.
– Ồ, được rồi! Vâng, hãy mang đơn hàng thông thường!
– Được rồi, tôi đã ghi lại. Liệu chúng tôi có thể cho ngài một lời khuyên được không?
– Tất nhiên rồi!
– Ngài có thực đơn mới của chúng tôi chưa?
– Chưa.
– Ồ, thưa ngài! Đây là menu hoàn chỉnh nhất mà ngài từng thấy. Cho phép chúng giới thiệu cho ngài món pizza với phô mai và rau chân vịt cũng như một chai nước khoáng với ít muối.
– Phomai? Rau bina? Muối? Các anh có điên không? Tôi ghét những thứ đó!
– Chúng tôi hiểu ngài rất rõ, nhưng đây là điều tốt nhất hiện tại cho sức khỏe của ngài. Chỉ cần lưu ý rằng ngài có cholesterol rất cao …
– Cholesterol cao! Cái này làm sao các anh biết được?
– Ồ, thưa ngài! Công ty chúng tôi có cơ sở dữ liệu lớn nhất trên hành tinh. Từ số điện thoại này và tên của ngài, chúng tôi có thể truy cập vào các xét nghiệm của ngài.
– Tôi đếch quan tâm tới cơ sở dữ liệu của các anh và cholesterol của tôi! Tôi không thích pizza với phô mai và rau bina! Tôi uống thuốc để có thể ăn những gì tôi muốn, rõ chưa?
– Tôi xin lỗi, nhưng cơ sở dữ liệu của chúng tôi cho thấy ngài đã không uống thuốc trong khoảng thời gian gần đây.
– Cái gì? Làm thế quái nào mà các anh biết điều này? Các anh đã theo dõi tôi lâu rồi sao?
– Ồ, không, không, không, không! Chúng tôi chỉ có cơ sở dữ liệu của tất cả các hiệu thuốc trong thành phố và lần cuối cùng ngài đến hiệu thuốc là 3 tháng trước. Ngài đã mua một vỉ có 30 viên thuốc.
– Ôi trời! Thế à! Làm thế nào để các anh biết điều đó?
– Từ thẻ tín dụng của ngài …
– Cái gì?
– Vâng, vâng! Lần cuối cùng ngài sử dụng thẻ tín dụng tại một hiệu thuốc là 3 tháng trước. Đồng thời, ngài vẫn mua sắm từ các cửa hàng khác, có nghĩa là ngài đã không bị mất thẻ tín dụng.
– Aaaa chết tiệt! Mà tôi không thể trả bằng tiền mặt được sao? Tôi có thể đúng không? Các anh nói gì bây giờ?
– Không thể, thưa ngài. Ngài chỉ trả tiền mặt cho tình nhân của ngài với giá 100 đô la mỗi tuần. Mọi thứ khác ngài chỉ trả bằng thẻ tín dụng
– Ngu xuẩn! Ở đâu và làm thế nào các anh biết tôi có nhân tình và trả cho cô ta bao nhiêu tiền?

More

Sự thật và dối trá


Truyền thuyết từ thế kỷ 19 kể rằng sự thật và dối trá có lần gặp nhau. Dối trá chào sự thật và nói “hôm nay là ngày đẹp trời”. Sự thật ngó nhìn xung quanh, nhìn lên bầu trời, và thực sự là ngày đẹp trời.

Họ đi cùng nhau một lúc cho đến khi tới bên một giếng to đầy nước. Dối trá thò tay xuống nước và quay sang nói với sự thật:
“Nước sạch và ấm, nếu bạn muốn thì chúng ta cùng nhau bơi?” – Sự thật lại thấy nghi ngờ bèn nhúng tay vào nước và thấy nước thật sự dễ chịu. Cả hai cùng bơi một lúc đến khi đột nhiên dối trá chạy lên khỏi giếng, lấy quần áo của sự thật và biến mất.

Sự thật tức giận trèo lên khỏi giếng trần truồng, chạy khắp nơi tìm kiếm dối trá để lấy lại quần áo của mình. Mọi người thấy sự thật trần truồng thì liền nhìn tránh sang hướng khác vì sượng sùng hoặc tức giận. Sự thật tội nghiệp thấy xấu hổ bèn quay lại giếng và náu mình ở đó mãi mãi.

Kể từ đó, dối trá đi khắp thế giới, khoác áo như sự thật, đáp ứng nhu cầu của thế giới, và không hề muốn nhìn thấy sự thật trần trụi.

(Bức tranh “Sự thật ra khỏi giếng” của hoạ sỹ người Pháp Jean-Léon Gérôme, năm 1896.)

More

50 năm Liên hoan Thanh niên và Sinh viên thế giới tại Bulgaria


Vào ngày 28 tháng 7 năm 2018, 50 năm đã trôi qua kể từ khi khai mạc Liên hoan thanh viên và sinh viên thế giới lần thứ 9 tại thủ đô Sofia. Từ 28/7 đến 6/8/1968 Bulgaria đã chào đón hơn 20.000 khách từ 138 quốc gia đến tham dự liên hoan. Khẩu hiệu của Fesstival năm đó là “Vì tình đoàn kết, hoà bình và hữu nghị”.

Thời gian đó cuộc tấn công của Mỹ ở Việt Nam đang ở gian đoạn cao trào. Trên các phương tiện thông tin hàng ngày báo cáo về các cuộc tấn công của không lực Hoa Kỳ đối với Bắc Việt Nam và số các máy bay Mỹ bị VN bắn rơi. Không ai ngạc nhiên khi tại lễ khai mạc Festival, đoàn Việt Nam đã được chào đón bằng những tràng pháo tay nhiệt liệt. Hơn thế nữa – còn có riêng một ngày dành cho Việt Nam và sau khi kết thúc cuộc biểu tình “Vì tình đoàn kết với Việt Nam đang chiến đấu” Bulgaria đã gửi một chuyến tàu đặc biệt tới cảng Hải Phòng với hàng hóa viện trợ nhân đạo được thu thập trong quá trình chuẩn bị cho festival. Ngoài ra còn có các hoạt động đoàn kết ủng hộ các phong trào giải phóng chống chủ nghĩa apartheid ở Nam Phi và hỗ trợ thanh niên Ả Rập chống lại sự xâm lăng của Israel và nhiều hoạt động khác.

.

Hai anh em ở Bulgaria mang tên Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông


Hai anh em người Bulgaria sinh năm 1957 và 1960 được mang tên hai  cố lãnh đạo của Trung Quốc và Việt Nam là Mao Trạch Đông (1893-1976 ) và Hồ Chí Minh (1890-1969). Quyết định đó là do cha của họ, Đại tá nghỉ hưu Marine Shiderov ở làng Stara Reka tỉnh Sliven đã đặt cho họ, ông vừa tổ chức mừng thọ tròn một thế kỷ.

 

Ông Marin vừa tròn 100 tuổi hôm 15/7/2018.

More

Tổng kết tiền đóng góp quỹ Hội Hữu nghị Việt Nam-Bungari






Previous Older Entries

Free counters!