Gabrovo

Gabrovo (tiếng Bulgaria: Габрово) là một thành phố ở miền trung bắc Bulgaria, nằm ở chân dãy núi Balkan, trong Thung lũng sông Yantra, gần trung tâm về mặt địa lý của cả nước Bulgaria. Với hình dáng đặc biệt trải dài khoảng 25 km dọc theo sông Yantra và có nơi chỉ rộng 1 km, nó là thành phố dài nhất Bulgaria. Thành phố còn lưu giữ được rất nhiều kiến trúc phục hưng Bulgaria. Trong thành phố có rất nhiều tượng đài và nhiều cây cầu bắc qua sông Yantra.

Gabrovo được coi là thành phố lâu đời nhất ở Bulgaria, nổi tiếng không chỉ trong nước mà còn trên thế giới. Thành phố này được coi là “ Thủ đô quốc tế” của nghệ thuật châm biếm và trào phúng.

Khu vực xung quanh Gabrovo bắt đầu có người đến ở từ thời Neolithic và bắt đầu có vai trò quan trọng về kinh tế sau khi Veliko Tarnovo trở thành thủ đô của Đế chế Bulgaria thứ hai vào thế kỷ 12. Nghề thủ công và thương mại phát triển nhờ vào vị trị thuận lợi: gần thủ đô và những con đường xuyên qua Balkan. Gabrovo thời Trung cổ chỉ là một làng dừng chân nhỏ với khoảng 100 nóc nhà.

Tượng bác thợ rèn Racho trên sông Yantra

Theo truyền thuyết được thừa nhận rộng rãi nhất, Gabrovo do một người thợ rèn tên là Racho lập nên. Xưa kia nơi đây chỉ là ngôi làng nhỏ có khoảng 100 nóc nhà. Dưới tán lá cạnh gốc cây Sừng ( tiếng Bungaria : Габър, đọc là gabar – cây gỗ có lá rộng hình răng cưa, bộ rễ phát triển khỏe mạnh, gỗ trắng và nặng) Ratcho đặt lò rèn của mình, thế nên ngôi làng được đặt tên là Gabrovo.

Theo văn tự còn lưu lại thì vào khoảng năm 1477 làng được đặt tên là Gabruva, đến năm 1704 thì đổi tên thành Gabrovo. Sau khi Đế chế Ottoman xâm lược vùng Balkan vào thế kỷ 14, thành phần dân số của Gabrovo thay đổi mạnh mẽ. Do là khu dân cư duy nhất trong một vùng khá rộng lớn, ngôi làng trở thành điểm đến cho những người dân Bulgaria và cư dân ở các thái ấp gần đó chạy đến lánh nạn chiến tranh. Vậy là, từ một ngôi làng, Gabrovo biến thành một thị trấn nhỏ rồi dần dần phát triển thành một trung tâm kinh tế, văn hóa và tôn giáo.

Trường Aprilov, trường trung học đầu tiên ở Gabrovo

Dưới sự cai trị của Đế chế Ottoman, những người giàu có bỏ ra rất nhiều tiền để quy hoạch lại thị trấn. Trường học tôn giáo đầu tiên ở Bulgaria, Aprilov Gymnasium, được thành lập vào năm 1835 ở Gabrovo với sự giúp đỡ của Vasil Aprilov và Nikolay Palauzov.

Sau 383 năm phát triển về mọi mặt, đến tháng 5/1860 thì làng Gabrovo được Chính quyền Đế chế Otoman (Thổ Nhĩ Kỳ) công nhận là Thành phố Gabrovo.

Toà thị chính thành phố.

Từ xa xưa do thành phố ở gần cố đô Veliko Tarnovo và là điểm giao của các tuyến đường bộ và đường sắt giữa miền Nam và miền Bắc nên các ngành nghề tiểu thủ công nghiệp và thương mại rất phát triển, đặc biệt là ngành dệt phát triển rất sớm. Sau khi Bulgaria được giải phóng vào năm 1878, Gabrovo trở thành một trung tâm công nghiệp dựa trên những nền tảng kinh tế đã có trước đây. Vào năm 1882 đã có nhà máy dệt đầu tiên được xây dựng với máy móc hiện đại nhập từ Đức. Và sau đó Gabrovo đã nhanh chóng phát triển thành trung tâm dệt lớn nhất của Bungaria. Các công ty cổ phần xuất hiện và những nhà máy được xây dựng, khiến nó có lúc từng được gọi là “Manchester của Bulgaria”.

Biểu tượng của Gabrovo là một con mèo đen bị cắt cụt đuôi.

Chẳng hiểu vì nguyên cớ gì và bắt đầu từ khi nào mà người Gabrovo tự nhận mình là “ rất keo kiệt”. Và chính họ cũng đã sáng tác ra vô số các câu chuyện châm chọc, châm biếm, hài hước, cười,… để “đả kích” vào tính “keo kiệt” của chính mình. Kho báu về các câu chuyện “ keo kiệt” của Gabrovo đã được Thế giới công nhận đây là cái nôi, là nơi phát tích các câu chuyện về hài hước và châm biếm. Vì thế duy nhất trên Thế giới chỉ tại Gabrovo xây dựng Nhà hài hước và châm biếm ( Дом на хумора и сатирата ). Cứ 2 năm một lần vào năm lẻ, tại ngôi nhà này lại diễn ra Lễ hội “Hài hước và châm biếm”. Khẩu hiệu của Lễ hội là : “Thế giới tồn tại vì nó cười”(“ Светът е оцелял, защото се е смял”). Rất nhiều nhà hài hước và châm biếm của Bungaria và trên Thế giới đã đến rất đông tham gia Lễ hội này.
Biểu tượng của thành phố là con mèo bị cắt đuôi. Người Gabrovo đã giải thích rằng: Thời dân làng còn nghèo khó, mùa đông họ phải vất vả lên rừng kiếm củi về đốt để sưởi ấm. Thế nhưng con mèo nuôi trong nhà của họ mỗi khi ra, vào qua cửa, cái đuôi của nó cứ đủng đà đủng đỉnh ko chịu rút lại nhanh làm cho độ ấm trong nhà bị giảm đi, gây tốn củi phải đốt thêm. Từ đó dân làng thống nhất để tiết kiệm củi thì cắt cụt đuôi mèo. Về sau dân làng Gabrovo chấp nhận hình ảnh con mèo cụt đuôi là biểu tượng giữ độ ấm trong nhà của thành phố Gabrovo. Nhưng ngày nay được hiểu với nhận thức khoa học là : “Biểu tượng của hiệu quả năng lượng” ( ”Символ на енергийна ефективност” ).

Các điểm tham quan chính:

Được coi là trung tâm quốc tế của nghệ thuật châm biếm và trào phúng, Gabrovo có hai nhà hát, nhà hát kịch Racho Stoyanov và một nhà hát rối, một Bảo tàng nghệ thuật trào phúng, một rạp phim, Aleko Cinema và nhiều viện bảo tàng cũng như các đài tưởng niệm trong và xung quanh thành phố, nổi tiếng nhất có Khu liên hợp kiến trúc và dân tộc học và Bảo tàng giáo dục tại trường Aprilov Gymnasium. Ở Gabrovo còn có một đài quan sát thiên văn đang hoạt động. Một hành tinh nhỏ Gabrova được phi hành gia người Liên Xô phát hiện ngày 1-4-1976 đã được đặt tên theo tên của thành phố Gabrovo.

* Nhà hài hước và châm biếm

Nhà Hài hước và Châm biếm là một Viện văn hóa độc đáo về nghệ thuật hài hước và trào phúng với ý nghĩa quốc tế và toàn cầu. Nó được xây dựng trên nền móng một xưởng thuộc da cũ và khánh thành đúng ngày “nói dối” mùng 1 tháng 4 năm 1972.

Trong mười một gian phòng với tổng diện tích 8.000 m2 trưng bày các tác phẩm hội họa, đồ họa, tranh châm biếm, điêu khắc, nhiếp ảnh, tranh cổ động, tem thư và sách – tổng cộng gần 48.000 tác phẩm của 6.800 tác giả từ 153 quốc gia trên thế giới. Trong phòng thư viện chuyên ngành có gần 3.000 cuốn sách và cũng khoảng chừng ấy tập ấn phẩm định kỳ hài hước.


Chào mừng bạn đến … và đi

Ngôi nhà Hài hước và Châm biếm còn có gian phòng với những chiếc gương cong tạo hình ảnh kỳ quái, phòng diễn các trò vui, đài phát thanh và truyền hình, phòng chiếu những phim hài, phòng biểu diễn tạp kỹ, quán bán những đồ lưu niệm vui nhộn, những tập album, catalogue, hợp tuyển hài hước Gabrovo và những cuốn giai thoại.

Hai năm một lần vào những năm lẻ ở đây lại trở thành trung tâm của Lễ hội Hài hước và châm biếm. Với khẩu hiệu “Thế giới còn tồn tại bởi vì nó cười”…

* Bảo tàng Giáo dục

Bảo tàng ở Gabrovo được thành lập vào năm 1973 nhằm mục đích tìm kiếm, thu thập, nghiên cứu và bảo vệ các di tích bằng văn bản và vật chất của nền giáo dục Bulgari. Bảo tàng được đặt ở phía đông tòa nhà lịch sử là Trường trung học Aprilov, được xây vào năm 1873. Ở đây, vào ngày 02/1/1835 đã mở trường học đầu tiên ở Bulgari. Phía trước tòa nhà là dựng đài tưởng niệm, còn trong sân là lăng mộ của nhà tư tưởng giáo dục Bulgari hiện đại – Vasil Aprilov.

* Tháp đồng hồ

Tháp đồng hồ cao 27,70 m, một hình mẫu của kiến trúc Phục hưng tại Bulgaria, có từ năm 1835. Máy móc của đồng hồ do nghệ nhân Ivan Sahatchiyata của Gabrovo chế tạo, chuông được nhập về từ Vienna.  Các con số và kim đồng hồ chỉ được gắn sau khi Bulgaria được giải phóng khỏi ách thống trị Ottoman năm 1878.

* Đài thiên văn

Ở đây bạn sẽ gần mặt trời, các ngôi sao và các hành tinh hơn. Hoặc ít nhất đó là cách bạn nhìn chúng qua kính viễn vọng đặc biệt. Trong Hội trường “Các vì sao” 50 chỗ và một màn hình cầu vòm, các mô hình bầu trời đầy sao và chuyển động của các thiên thể được chiếu và các hoạt động thiên văn thực tế được tổ chức cho những ai muốn xem.

* Một số toà nhà nổi bật:

Nhà thờ Chúa Ba Ngôi

Thư viện “Aprilov-Palauzov”

Nhà văn hóa “Emanuel Nikolov”

Cung thể thao “Orlovets”

Bảo tàng lịch sử

Nhà hát kịch “Racho Stoyanov”

Tàu thuỷ trong rừng

Trên thực tế, đó là tòa nhà của Bệnh viện phổi, được thiết kế thực sự như một con tàu. Nằm trong một khu rừng trong khu phố “Santa Dyank” của Gabrovo và được xây dựng bởi nhà công nghiệp Gabrovo Pencho Semov.

 

Gabrovo – thành phố của những cây cầu

* Cầu Thợ gốm

Cầu Thợ gốm bắc qua sông Sinkevitsa, bên cạnh tòa nhà của Nhà hát kịch Gabrovo. Cầu mang tên của khu phố làm gốm, nơi cây cầu được xây dựng.

Ở 4 đầu cầu đặt các tác phẩm điêu khắc miêu tả những ngành nghề điển hình của Gabrovo “Thợ dệt”, “Thợ đồ da”, “Thợ gốm” và “Thợ xây”, được sáng tạo ra vào năm 1965.

Thợ dệt

Thợ đồ da


Thợ làm gốm

Thợ xây

Do các tác phẩm điêu khắc bằng đồng này đặt trên cầu nên cây cầu mang cái tên phổ biến hơn là Cầu các nghề thủ công. Lễ rước Carnival của Gabrovo thường đi qua cây cầu này.

Cầu Nghệ thuật

Cầu Borovsky hay Cầu nghệ thuật được xây dựng trên sông Sinkevitsa. Nó nằm phía sau Nhà văn hóa “Emanuel Manolov”, bên cạnh khu phức hợp “Aleko”. Ngay sau cầu là tượng đài Chardophon.

Ở bốn đầu cầu có 4 tác phẩm điêu khắc đá trắng duyên dáng của nhà điêu khắc Velichko Minekov mô tả các hình tượng suy tư âm nhạc Euterpe, sân khấu và khiêu vũ, hình thứ tư đại diện cho sinh sản.

.

người nghệ sĩ với chiếc mặt nạ trên tay – một biểu tượng của nghệ thuật sân khấu,

hai nữ thần khiêu vũ và hát, biến đổi thành cô gái Bulgaria múa điệu khăn tay (ruchenitsa).

Cầu phía sau nhà hát

Cây cầu phía sau tòa nhà của Nhà hát Kịch Racho Stoyanov ở Gabrovo, người Gabrovo gọi là cây cầu những con sư tử. Cầu được xây dựng trên sông Sinkevitsa và song song với sông Yantra. Đây là nơi hai con sông chập vào nhau.

Có 4 tác phẩm điêu khắc sư tử trên cây cầu. Trên cao phía trên các cột bằng đá trắng đặt bốn con sư tử. Mỗi con giữ một biểu tượng của thành phố.

Dòng nước và bánh xe nước là dấu hiệu của hai con sông.

Hai vật khác là cái đe của bác thợ rèn Racho và cuốn sách, chứng tỏ Gabrovo là cái nôi của nền giáo dục Bulgaria.

Cầu Shivarov

Cầu được xây dựng vào năm 1967.

Nó dẫn đến sân vận động “Hristo Botev” và do đó có hình dạng giống như cây cầu thể thao.

Cầu Baev

Đây là những cây cầu được xây gần nhau, cầu Baev cũ và mới. Quần thể cầu Baev vinh danh sự tham gia của những người Gabrovo trong cuộc khởi nghĩa tháng 4 năm 1876 và sự đóng góp của họ cho nền giáo dục Bulgaria mới từ năm 1835.

Các tác phẩm điêu khắc “Những người Tháng Tư” và “Khoa học”,

cũng như hình tượng của “Người khởi nghĩa bị thương”, là tác phẩm của nhóm nghệ sĩ: Giáo sư Iliya Iliev, Dimitar Dimitrov, Boris Gondov.

Cầu Baev cũ, được xây dựng bằng đá cắt, là một trong những dạng hiếm của loại này trong thành phố. Loại cầu này thường được xây trên đường quốc lộ. Được xây dựng bởi bậc thầy Mincho Stoyanov vào năm 1855, Cầu Baev nằm trong những kiệt tác của kiến ​​trúc quốc gia Bulgaria. Được công nhận là di tích văn hóa, cây cầu đã được khôi phục vào năm 1968 và được dành cho người đi bộ kể từ đó. Cầu Baev mới có từ năm 1967 và dành cho lưu thông ô tô.

Cầu Igoto

Trên cầu này trưng bày một công trình điêu khắc tuyệt vời của nhà điêu khắc Bulgaria là Lubomir Dalchev từ năm 1936, tác phẩm điêu khắc gồm 4 hình mẫu:

tượng bác thợ rèn Racho, người sáng lập ra Gabrovo; tượng một con sư tử đang rống, biểu tượng cho tinh thần phục sinh của Bulgaria nổi loạn chống lại chế độ nô lệ;

tượng người mẹ Bulgaria bị xiềng xích

và tượng một người Bulgaria chặt đứt xiềng xích với nỗ lực tối cao.

* Cầu mới dành cho người đi bộ


Một cây cầu mới cho người đi bộ qua sông Yantra vừa được khánh hôm 13/7/2018. Cầu nối hai khu vực ven sông với những khu giải trí và đi bộ trên phố “Avram Gachev” và “Danube”. Cầu dàin32 mét, chiều rộng thay đổi từ 5 đến 7 mét. Cấu trúc là khung bê tông cốt thép, và sàn được làm bằng đá tự nhiên. Lan can với ánh sáng trang trí tích hợp được lắp đặt trên cầu, còn khu cây xanh được chăm sóc nhờ một hệ thống tưới tự động.

* Tượng đài bác thợ rèn Racho giữa sông Yantra. 

Theo truyền thuyết, bác thợ rèn Racho Kovacha là người đã sáng lập ra làng Gabrovo từ thế kỷ 12. Cái đe của ông là khởi nguồn nghề nghiệp của cả làng. Và cũng từ truyền thuyết về sự tích cây gaburovo (cây trăn) tại xưởng rèn của ông mà hình thành tên của thành phố. Hiện giờ, bức tượng bác thợ rèn Racho được đặt trên tảng đá giữa sông Yantra. Người Gabrovo giải thích: “Đặt ở đó là để tiết kiệm diện tích, và cũng không phải tốn tiền hoa đặt tại đó hàng ngày”.

Hàng năm, mỗi khi bức tượng được thay bộ quần áo mới, đó là thời điểm khởi đầu cho những ngày lễ hội tháng Năm tưng bừng tại thành phố này, là lúc những người vui tính từ khắp nơi trên thế giới đổ về đây tham gia lễ hội.

* Khu bảo tàng dân tộc ngoài trời Etar

Quần thể kiến trúc và dân tộc học Etar nằm cách Gabrovo 8 km về phía đông nam. Được xây dựng vào những năm 1960, khu tổ hợp này tái hiện lại khung cảnh của một làng quê Bulgaria, giống như Gabrovo vào các thế kỷ 17, 18 và 19.

Ở đây có một số cửa hàng và xưởng thủ công như chạm khắc gỗ, đồ gốm, đồ thủ công bằng đồng, thợ làm da, làm dao kéo, may vá, v.v. Ngoài ra còn có các cửa hàng lưu niệm và một khách sạn ba sao với một quán bar và một nhà hàng.

Khu bảo tàng ngoài trời Etar trải dài chạy dọc theo bờ sông, đi theo một con đường lát đá, hai bên là những ngôi nhà cổ xưa dùng đèn lồng đốt bằng khí ga.

Tại đây bạn có thể trải nghiệm và cảm nhận cuộc sống của Bulgaria như nó đã từng có 150 năm trước. Những cối xay nhỏ đầy bột kêu ken két, bánh xe nước quay lộc cộc.

Tại các xưởng sản xuất thủ công bạn sẽ tận mắt chứng kiến các đồ trang sức, đồ gốm, đồ đồng, dây đai, ổ bánh mì nóng tất cả được làm ra dưới bàn tay khéo léo của những người thợ thủ công.

0

Một lần đến thăm Gabrovo

Gabrovo mặc áo mới cho tượng Racho Kovacha

Carnaval Gabrovo đang đến gần

Hình ảnh lễ hội Carnaval ở Gabrovo

Giải thưởng “Gascar” / Gabrovo “Oscar”

10 lý do tại sao bạn nên đến Gabrovo

Tổng thống Brazil về thăm quê hương Gabrovo

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: