Chúc mừng sinh nhật Hristo Stoichkov – gã giang hồ vĩ đại


Hristo Stoichkov: Gã giang hồ của Dream Team vĩ đại nhất lịch sử Barcelona

Nếu như Bulgaria được mệnh danh là xứ sở hoa hồng thì đứa con thiên tài Hristo Stoichkov xứng đáng là một cái gai hoa hồng lừng danh nhất.

Hristo Stoichkov, vẫn được gọi là “Itso”, sinh ngày 8-2-1966 ở Plovdiv, Bulgaria. Ban đầu, ông chỉ được tập luyện ở đội bóng địa phương Maritsa mà nhiệm vụ chính là nhặt bóng nhưng chú nhóc 10 tuổi đã dần thể hiện được sự tiến bộ vượt bậc và được đá chính.

Hristo Stoichkov, (ngồi bên dưới, thứ hai từ trái sang phải) khi còn trẻ tại Maritsa

Đến năm 1984, Hristo rời Maritsa để chơi cho đội bóng Hebar của Harmali, chỉ một năm chơi cho Hebar anh đã nổi bật như một thiên tài và được nhìn nhận là ngôi sao tương lai của bóng đá Bulgaria. Không lâu sau, năm 1985, Manol Manalov – một chuyên gia săn tìm tài năng trẻ của CSKA Sofia đã nhận thấy ở Hristo những phẩm chất đặc biệt và đã đưa anh về đội bóng Ở đây, Hristo đã được gặp HLV Dimitar Penev và chính nhờ sự giúp đỡ của Penev mà tài năng của Hristo đã được đưa lên một tầm cao mới.

Stoichkov rất nhanh chóng trở thành ngôi sao lớn nhất của đội bóng, ngay ở mùa bóng đầu tiên ông đã mang lại cho CSKA cú đúp ở giải vô địch quốc gia và cúp quốc gia Bulgaria. Sang mùa giải đó, chân sút cực phách này ghi được 23 bàn thắng, giành danh hiệu Vua phá lưới và chiếm luôn 2 danh hiệu cá nhân dành cho cầu thủ xuất sắc nhất Bulgaria. Chính màn trình diễn xuất sắc này đã giúp ông lọt vào mắt xanh của Johan Cruyff, người đang được coi là HLV số một bóng đá thế giới khi đó.

Stoichkov gia nhập Barca, trở thành viên gạch quan trọng nhất trong kế hoạch tạo dựng Dream Team của Johan Cruyff với một bản hợp đồng kỷ lục của CLB khi đó là 4,5 triệu bảng.

Trước khi nói về tài năng của chân sút cự phách này, người ta ấn tượng hơn về tính cách cũng như biệt danh đầy băng đẳng của huyền thoại người Bulgaria. Biệt danh của ông thời đỉnh cao phong độ là “Dao găm”. Mấy năm khoác áo Barca, CĐV ở Tây Ban Nha còn gọi ông là “El Pistolero” (Tay súng). Nói chung, biệt danh nào cũng sặc mùi băng đảng, như chuẩn bị đánh nhau tới nơi.

Stoichkov thích đá người chả kém gì đá bóng. Trước khi gia nhập Barca, tiền đạo số một của CSKA Sofia từng nhận án cấm thi đấu đến 14 tháng vì vụ ẩu đả trong trận derby với đội bóng Levski cùng thành phố. Đến Tây Ban Nha, ông cũng ngay lập tức “động thủ” khi đạp lên chân trọng tài trong trận El Clasico và lĩnh án treo giò hai tháng.

Dù có cá tính của một gã giang hồ thứ thiệt nhưng tiền đạo với cái chân trái dũng mãnh này thực sự là một thiên tài hiếm có. Năm 1990, ông đã vô địch Bulgaria lần thứ ba. 38 bàn chỉ sau 30 trận đấu mùa giải năm ấy giúp Stoichkov giành Chiếc Giày Vàng châu Âu. Mùa giải đầu tiên ở Barca, Stoichkov chơi chưa bốc lắm, nhưng vẫn giành được chức vô địch La Liga.

Stoichkov chơi trong vai trò một tiền đạo biên hay một cầu thủ chạy cánh. Anh nổi tiếng với khả năng tăng tốc đột ngột, rê bóng tốc độ và những cú dứt điểm bất ngờ.

Ông có kỹ năng dứt điểm rất đa dạng, với mọi phần của bàn chân, từ má ngoài, lòng trong cho đến chích mũi giầy và có cơ man những pha bấm bóng qua đầu thủ môn. Và khi đã dứt điểm, ông luôn chọn phương án tốt nhất.

Từ năm 1990 đến 1994, Hristo liên tục ghi bàn cho Barca, trong thời gian đó anh là đầu tàu của một Barca ” khủng khiếp” đã thống trị Primera Liga suốt 4 năm( 91-94) mà đỉnh cao là năm 1992, khi Barca đánh bại Sampdoria ở trận chung kết Champion’s League. Stoichkov đã trở thành anh hùng trong con mắt của các cổ động viên của đội bóng, kết hợp với Romario ở tuyến trên, khi đó hàng công của Barca là không thể ngăn chặn và là nỗi kinh hoàng với bất kỳ hàng thủ nào. Đó là giai đoạn đội chủ sân Camp Nou sở hữu các quái kiệt hàng đầu bóng đá thế giới và được tất cả ngưỡng mộ đặt cho biệt danh Dream Team.

Thế nhưng, các ngôi sao trong đội đều coi Stoichkov là anh cả không chỉ bởi tài năng mà còn vì kiêng nể khí chất khác người của tiền đạo này. Ở ngoài đời, ông hay xuất hiện với chiếc áo phanh ngực, lộ một bộ ngực đầy lông, trên cổ đeo cái dây chuyền vàng nặng chịch, nhìn ông không thua gì những trùm mafia trong các bộ phim đương thời của Hollywood. Stoichkov ăn mặc như Bố già, còn nói chuyện thì ông cứ như… bố đời thiên hạ.

“Trên đời này có hai Chúa. Một đang chơi cho Barca, người còn lại ở trên thiên đàng”, Stoichkov đã mạnh mồm như vậy khi giành Quả Bóng Vàng.

Năm 1994 chính là đỉnh cao trong sự nghiệp của Stoichkov bất chấp việc để thua Milan trong trận chung kết Champions League. Hành trình vào đến bán kết World Cup năm ấy của Bulgaria thực sự là một điều kỳ diệu, và Stoichkov là người thắp sáng điều kỳ diệu ấy. Dù để thua Nigeria ở trận mở màn và người ta tin họ sẽ sớm xách vali về nước vì còn phải gặp Argentina ở cuối vòng bảng, nhưng thực tế Bulgaria thắng cả hai trận còn lại. Stoichkov ghi hai bàn vào lưới Hy Lạp, và một bàn vào lưới Argentina. Rồi ông tiếp tục ghi bàn vào lưới Mexico ở vòng 1/8 trước khi làm tung lưới Đức ở tứ kết. Hai đội đã vào đến chung kết World Cup 1990 đều trở thành bại tướng của Bulgaria trong vòng hơn chục ngày. Đấy là một thành tựu phi thường, với một quốc gia chưa thắng nổi một trận World Cup nào tính đến trước giải đấu ở Mỹ. Dù chỉ dừng chân ở bán kết, ông có được danh hiệu Vua phá lưới, được chọn vào đội hình tiêu biểu của giải đấu. Chính nhờ màn trình diễn phi phàm đó, Stoichkov đã giành Quả Bóng Vàng.

Stoichkov rời Barca năm 1995 để tìm kiếm thử thách tại Serie A trong màu áo Parma. Thế nhưng, cá tính quá lớn của ông đã xung đột với ngôi sao lớn nhất tại đó, Gianfranco Zola. Không muốn tiếp tục rơi vào cảnh “gà nhà đá nhau”, Stoichkov nối lại tình cũ với Barca và trở lại đó chơi bóng trong 2 năm.

Ngay mùa bóng đầu tiên chơi trở lại cho Barcelona, Stoichkov cùng họ giành được rất nhiều danh hiệu: Siêu Cúp TBN, Cúp Nhà vua và Cúp C2 châu Âu. Nhưng rồi Robson ra đi cuối mùa bóng và thay thế ông từ mùa bóng 1997-98 là Luis Van Gaal. Stoichkov bị chiến thuật gia người Hà Lan này gạt ra rìa để nhường chỗ cho các ngôi sao đang lên, trong đó có hiện tượng Ronaldo, và chỉ được sử dụng như một cầu thủ dự bị hạng sang.

Sự nghiệp sau khi rời Barca và trở thành HLV của Stoichkov bị chê bai thảm hại, nhưng đối với những Culé, ông là một tượng đài thực sự. Dù không phải là một người Catalan nhưng Stoichkov luôn đứng lên bảo vệ đội chủ sân Camp Nou và sẵn sàng làm đủ trò để bêu xấu đại kình địch Real Madrid.

by Mr.Son

Liên đoàn bóng đá Bulgaria, CSKA-Sofia chúc mừng sinh nhật lần thứ 54 của cầu thủ bóng đá huyền thoại Hristo Stoichkov.

Hôm nay, huyền thoại của bóng đá Bulgaria Hristo Stoichkov bước sang tuổi 54. Cầu thủ Bulgaria duy nhất giành được “Quả bóng vàng” châu Âu sinh ngày 8 tháng 2 năm 1966 tại Plovdiv và bắt đầu sự nghiệp thi đấu của mình tại Trường Thanh thiếu niên Maritsa địa phương. Trong giai đoạn 1982-1984, ông khoác áo của đội Hebros (Harmanli), và chỉ mới 18 tuổi ông ký hợp đồng với CSKA. Ông chơi cho Quân đội trong sáu mùa, ghi tổng cộng 162 trận và 111 bàn. Thành tích của ông đủ để gây ấn tượng với HLV Johan Cruyff của Barcelona, ​​và vào năm 1990, xạ thủ này đã thực hiện một vụ chuyển nhượng uy tín tới đại gia xứ Catalan với giá hơn 4 triệu đô la. Tại sân Nou Camp Soichkov trở thành cầu thủ chính trong Đội bóng Giấc mơ của Johan Cruyff và trong 5 năm đã chơi 214 trận với 107 bàn thắng cho Barca. Trong vòng một mùa giải, ông đã thử vận ​​may với đội Parma Italia (30 trận, 7 bàn) trước khi trở lại Catalonia và thêm 41 trận và 9 bàn thắng cho Barcelona. Vào mùa xuân năm 1998, ông trở lại CSKA, và trong hai trận đấu với trang phục của Saudi Al Nasser. Cùng mùa thu năm đó, ông chuyển đến Kashiva Reysol của Nhật Bản, nơi ông đã chơi 29 trận và ghi 13 bàn. Sự nghiệp tích cực của ông kết thúc tại MLS của Mỹ – đầu tiên là Chicago Fire (57 trận, 20 bàn), sau đó – và cho United (24 trận, 6 bàn).

Ông vô địch cùng CSKA 3 lần, giành Cúp Bulgaria 4 lần, 1 lần giành Siêu cúp quốc gia, 5 lần vô địch Tây Ban Nha với Barcelona; cùng với đội bóng xứ Catalonia ông cũng trở thành người Bulgaria đầu tiên giành cúp vô địch châu Âu (1992) và riêng ông sở hữu trong bộ sưu tập của mình Cúp vô địch cúp quốc gia, Cúp nhà vua, 3 Siêu cúp ở Tây Ban Nha và 2 Siêu cúp châu Âu, Cúp CNC châu Á cùng với Al Nasser (1998).

Đối với đội tuyển quốc gia Hristo Stoichkov đã chơi trong 13 năm, chơi 83 trận và ghi 37 bàn thắng. Ông là người đóng góp lớn cho Thế hệ vàng, lọt vào bán kết World Cup 1994 tại Mỹ. Ông trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất của World Cup tại Mỹ (với 6 bàn thắng) và được đưa vào đội hình lý tưởng cùng với đồng đội của ông là Krasnodal Balakov. Ông đánh dấu thêm ba lần tại Giải vô địch châu Âu ở Anh hai năm sau đó và tham gia World Cup 1998 ở Pháp.

Danh hiệu uy tín nhất trong số nhiều giải thưởng cá nhân của ông là Quả bóng vàng của tạp chí France Footbal giành được năm 1994; hai năm sau ông xếp thứ hai trong cùng bảng xếp hạng. Người chiến thắng Chiếc giày vàng cho cầu thủ ghi bàn hay nhất châu Âu năm 1990, người chiến thắng Gold Ones (1992), Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Bulgaria, Vận động viên số 1 của đất nước năm 1994, người chiến thắng hai lần của Srebarna Cầu thủ xuất sắc nhất FIFA trên thế giới (1992, 1994), người chiến thắng Quả bóng đồng từ World Cup Hoa Kỳ năm 1994. Năm 2004, ông được huyền thoại Pele chọn là một trong 100 cầu thủ bóng đá giỏi nhất trong lịch sử.

Sau khi kết thúc sự nghiệp thi, Stoichkov chuyển sang băng ghế huấn luyện và từ năm 2004 đến 2007 dẫn dắt đội tuyển quốc gia Bulgaria, giành được 13 chiến thắng, 11 trận hòa và 5 trận thua trong tổng số 29 trận. Sau đó, anh ta làm việc ở Tây Ban Nha Celta (Vigo) và Sundown Mameledy Sundowns, và trong hơn một năm đứng đầu Litex (Lovech).
Trong những năm gần đây, ông đã làm việc như một nhà phân tích bóng đá cho truyền thông Mỹ và Mexico.
Liên đoàn bóng đá Bulgaria chúc mừng Hristo Stoichkov trong ngày lễ và chúc ông sức khỏe, hạnh phúc và may mắn!

БФС и ЦСКА-София честитиха рождения ден на Стоичков

Българският футболен съюз, ЦСКА-София и ЦСКА 1948 бяха сред тези, които днес честитиха 54-ия рожден ден на легендарния роден футболист Христо Стоичков.

“Днес 54 години навършва легендата на българския футбол Христо Стоичков. Единственият роден играч, печелил “Златната топка” на Европа, е роден на 8 февруари 1966 г. в Пловдив и започва състезателната си кариера в детско-юношеската школа на местния Марица. В периода 1982-1984 облича екипа на Хеброс (Харманли), а едва 18-годишен подписва с ЦСКА. За “армейците” играе в продължение на шест сезона, в които записва общо 162 мача и 111 гола. Постиженията му са достатъчни, за да впечатлят треньора на Барселона Йохан Кройф и през 1990-а стрелецът осъществява престижен трансфер в каталунския гранд срещу над 4 милиона долара. На “Ноу Камп” Стоичков става основен играч в т.нар. Дрийм тийм на Йохан Кройф и за пет години изиграва 214 срещи със 107 попадения за Барса. В рамките на един сезон опитва късмета си с екипа на италианския Парма (30 мача, 7 гола), преди да се завърне в Каталуния и да добави нови 41 двубоя и 9 гола за Барселона. През пролетта на 1998-а се завръща под наем в ЦСКА, а в два мача облича фланелката на саудитския Ал Насър. Същата есен осъществява трансфер в японския Кашива Рейсол, където изиграва 29 двубоя и бележи 13 попадения.Активната си кариера завършва в американската МЛС – първо за Чикаго Файър (57 мача, 20 гола), след това – и за Ди Си Юнайтед (24 мача, 6 гола).

Трикратен шампион на България с ЦСКА, четирикратен носител на Купата на България, веднъж печели и Суперкупата на страната. Петкратен шампион на Испания с Барселона; с екипа на каталунците също така става първият българин, спечелил Купата на европейските шампиони (1992), а отделно има във витрината си Купата на носителите на национални купи, Купата на краля, три Суперкупи на Испания и две Суперкупи на Европа. Носител на азиатската КНК с Ал Насър (1998).
За националния отбор Христо Стоичков играе в продължение на 13 години, в които записва 83 мача и 37 гола. Основен реализатор на Златното поколение, достигнало полуфинал на световното първенство в САЩ през 1994-а. Става голмайстор на мондиала в САЩ (с 6 гола) и е включен в идеалния отбор заедно със съотборника си Красимир Балъков. Бележи още три попадения на европейското първенство в Англия две години по-късно, участник и на световното във Франция през 1998-а.
Най-престижната от множеството му индивидуални награди е “Златната топка” на “Франс футбол”, спечелена през 1994-а; две години, след като завършва на второ място в същата класация. Носител на “Златната обувка” за най-добър стрелец в Европа през 1990-а, носител на “Златен Онз” (1992), петкратен Футболист на годината на България, Спортист №1 на страната през 1994-а, двукратен носител на “Сребърна топка” на ФИФА за най-добър футболист в света (1992, 1994), носител на “Бронзова топка” от световното първенство в САЩ’1994. През 2004-а е избран за един от стоте най-добри футболисти в историята на играта от легендарния Пеле.
След края на състезателната си кариера, Стоичков се прехвърля на треньорската скамейка и от 2004-а до 2007-а води националния отбор на България, с който постига 13 победи, 11 равенства и 5 загуби в общо 29 мача. Впоследствие работи в испанския Селта (Виго) и южноафриканския Мамелъди Съндаунс, а малко повече от година е начело на Литекс (Ловеч).
В последните години работи като футболен анализатор за американски и мексикански медии.
Българският футболен съюз честити празника на Христо Стоичков и му желае здраве, щастие и късмет!”, пише на сайта на родната ни централа.

“Армейци,
днес легендарният Христо Стоичков празнува своя 54-и рожден ден.
Той е роден на 8 февруари 1966 в Пловдив. През 1985 е привлечен в ЦСКА. С червения екип изиграва 123 мача, в които отбелязва 82 гола.
Стоичков е трикратен шампион на България, четикратен носител на Купата на България и носител на първата в историята Суперкупа на страната.
С ЦСКА той играе и на полуфинал за Купата на носители на национални купи през 1989 година, когато става голмайстор на турнира с 11 попадения и печели “Златната обувка” за голмайстор на Европа.
През 1990 година Христо Стоичков е трансфериран в Барселона за рекордните в онзи период 4 милиона долара. С екипа на каталунския гранд печели пет пъти титлата на Испания, Купата на европейските шампиони през 1992 година и Суперкупата на Европа през същия сезон.
Стоичков е в основата и на незабравимото американско лято през 1994 година и благодарение на неговите голове България стига до четвъртото място в света. Той е и голмайстор на Световното първенство с шест попадения.
Силните му изяви в Барселона и с националния екип му носят и “Златната топка” за най-добър футболист на планетата през 1994.
За националния отбор на България той има изиграни 87 мача, в които бележи 37 гола. Участник е на два Мондиала и на Европейското първенство през 1996 година, а след края на състезатената си кариера е национален селекционер в периода 2004 – 2007 година, а
От лятото на 2016 година Христо Стоичков е акционер в ПФК ЦСКА.
Пожелаваме на Христо Стоичков много здраве, щастие, лични и професионални успехи!”, публикуваха на официалната си интернет страница “червените”.
ЦСКА 1948 пък честити на Стоичков чрез официалната си страница във Фейсбук.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: