Ô cửa sổ bệnh viện


“NGÀY HÔM NAY LÀ MÓN QUÀ”

Cao thượng thay những người biết mang niềm vui đến cho người khác trong thầm lặng.
– Khuyết danh

Hai người đàn ông bị bệnh nặng cùng nằm điều trị chung một phòng bệnh. Một người bị bệnh nước trong phổi còn người kia bị liệt nửa người. Vào mỗi buổi trưa, người bị bệnh phổi phải ngồi dậy khoảng một tiếng đồng hồ để phổi được khô ráo. Giường của ông ta đặt gần ô cửa sổ duy nhất trong phòng. Còn người bị liệt thì suốt ngày phải nằm trên giường. Họ thường trò chuyện với nhau hàng giờ về gia đình, bạn bè, cuộc sống… và cùng nhau ôn lại những kỷ niệm thời còn phục vụ trong quân ngũ.

Mỗi trưa, khi người đàn ông trên giường bệnh gần cửa sổ ngồi dậy, ông ta thường tiêu khiển bằng cách kể lại cho người bạn cùng phòng nghe về những gì mình nhìn thấy bên ngoài cửa sổ.

Qua lời kể của bạn, người bệnh ở giường bên kia như được sống lại trong thế giới muôn màu muôn vẻ bên ngoài khung cửa. Nơi đó có một công viên xanh ngát với hồ nước trong xanh, thơ mộng cùng đàn thiên nga thong thả lượn quanh. Cạnh đó, những đứa trẻ đang thả lên mặt hồ phẳng lặng những chiếc thuyền bằng giấy. Những đôi tình nhân tay trong tay đang dìu nhau dạo chơi quanh luống hoa hồng đỏ thắm… Tất cả như một bức tranh thơ mộng đầy màu sắc. Trong khi người bệnh gần cửa sổ say sưa kể thì ở giường bên kia, bạn của ông đang lim dim đôi mắt, mường tượng trước mắt mình một khung cảnh đẹp như mơ.

Vào một buổi chiều ấm áp, người bệnh ở giường gần cửa sổ kể lại cho bạn mình nghe về một cuộc diễu binh đang diễn ra bên ngoài. Mặc dù không nghe được dàn nhạc đang tấu khúc quân hành ngoài kia nhưng người đàn ông bị liệt vẫn có thể hình dung ra quang cảnh hùng tráng ấy.

Ngày tháng lặng lẽ trôi qua.

Một buổi sáng, như thường lệ, cô y tá trực đem nước đến cho họ, thì tình cờ phát hiện người bệnh nhân nằm bất động trên chiếc giường cạnh cửa sổ. Ông ấy đã trút hơi thở cuối cùng trong giấc ngủ yên lành đêm qua.

Sau cái chết của bạn, người đàn ông bị liệt yêu cầu được chuyển sang chiếc giường cạnh cửa sổ. Trên chiếc giường mới, nén đau đớn, ông tìm mọi cách chống tay từ từ ngồi dậy và bắt đầu phóng tầm nhìn ra thế giới bên ngoài. Nhưng trước mắt ông chỉ là một bức tường trắng xóa.

Mãi sau này ông mới biết được sự thật: người bạn quá cố của ông là một người mù, thậm chí ông ấy còn không thể trông thấy được bức tường vô cảm kia. Điều ông ấy muốn là đem lại cho bạn mình niềm vui và sự an ủi.

-Lưu Viện
Theo The Simple Things of Life

“Днес” е подарък!

Двама мъже, сериозно болни,
лежали в една и съща болнична стая.

Единият мъж трябвало да седи в леглото си
по 1 час всеки следобед,
което спомагало за изтичането на
течност от белите му дробове.

Леглото му било до единствения
прозорец в стаята.

Другият мъж трябвало да лежи по гръб
през цялото време.

Мъжете разговаряли с часове.

Те говорели за жените и семействата им,
за домовете им, за тяхната работа,
за военната им служба, за места,
в които са били на почивка.

Всеки следобед, когато мъжът,
в леглото до прозореца сядал,
той отделял време, за да опише на другия мъж
всички неща, които виждал през прозореца.

Мъжът в другото легло започнал да живее
за тези периоди от по 1 час,
когато неговият свят
ставаше по-богат и оживен
от всички цветове
и събитията на света отвън.

Прозорецът имал изглед към парк
с прекрасно езеро.
Патици и лебеди играели във водата,
докато децата пускали в нея
саморъчно направени лодки.

Докато мъжът до прозореца
описваше всичко това
в изящни детайли,
мъжът от другата страна на стаята
би могъл да затвори очи и да види
тази живописна сцена

Един топъл следобед мъжът до прозореца
описа парад, който минава.

Независимо, че другият мъж
не можеше да чуе оркестъра,
той можеше да го извика в съзнанието си,
защото джентълменът до прозореца
го обрисувал много описателно.

Минали дни, седмици и месеци.

Една сутрин, сестрата дошла да донесе вода
за сутрешния им тоалет
и открила безжизненото тяло
на мъжа до прозореца,
който бил починал мирно в съня си.

Тя се натъжила и повикала санитари
да изнесат тялото навън.

До колкото вече било позволено,
другият мъж помолил да се премести
на леглото до прозореца.

Сестрата с радост се съгласила и,
след като се убедила,
че мъжът се чувства добре,
го оставила сам.

Бавно, мъчително, той се надигнал на
единия си лакът, за да види за пръв път
истинския свят отвън.

Напрегнал се бавно да се обърне
да погледне през прозореца,
а не само към леглото.

Видял празна стена.

Човекът попитал сестрата какво е накарало
починалия му съквартирант да опише
така прекрасно нещата зад прозореца.

Сестрата отговорила, че мъжът
бил сляп и не би могъл да види стената.

Тя казала:
„Може би просто е искал да Ви вдъхне кураж.”

~Епилог:

Огромно е щастието да направиш другите щастливи,
независимо от собствената си ситуация.

Споделената скръб е половин скръб,
но когато щастието се сподели, то се удвоява.

Ако искаш да се почувстваш богат,
просто преброй всички неща, които имаш,
които не могат да се купят с пари.

”Днес” е подарък, ето защо се нарича Настояще!
Източник: dianadeleva

.

Advertisements

1 Comment (+add yours?)

  1. Hồ Như Liên
    Mar 17, 2017 @ 11:21:42

    Câu chuyện rất cảm động, dễ thương. Cám ơn Thanh hằng nha.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: