Câu chuyện nhân quả thời hiện đại


Chuyện xảy ra vào đầu thế kỷ 20. Một người nông dân Scotland đang trên đường trở về nhà, đi qua một đầm lầy, ông đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu. Người nông dân vội chạy về phía tiếng kêu và nhìn thấy một cậu bé đang cố gắng để ra khỏi vũng lầy. Ông bèn nhanh chóng chặt một khúc cây dày, tiến đến gần và đưa ra cho cậu bé đang sắp chìm bám vào. Khi ra khỏi vũng lầy cậu bé vẫn mãi không ngừng khóc và toàn thân run lẩy bẩy.
– Chúng ta hãy đi về nhà nào – người nông dân nói – Cháu cần phải trấn tĩnh lại và sưởi ấm.
– Không, không – cậu bé lắc đầu – Cha cháu đang đợi cháu. Chắc chắn ông ấy đang rất lo lắng.
Nói xong cậu bé cám ơn đã người cứu mình và chạy đi …

Sáng hôm sau, người nông dân trông thấy một chiếc xe ngựa sang trọng tiến về nhà ông, từ trên xe bước xuống một quý ông ăn mặc bảnh bao và hỏi :
– Có phải ông là người hôm qua đã cứu mạng sống của con trai tôi ?
– Vâng, là tôi – người nông dân trả lời.
– Tôi phải trả nợ ông thế nào đây?
– Đừng xúc phạm tôi , thưa ngài . Ông không nợ tôi gì cả. Tôi đã làm như vậy cũng như bất cứ người bình thường nào khác sẽ làm .
– Không, tôi không thể cho qua mọi việc đơn giản như vậy vì con trai tôi rất quý báu đối với tôi. – Ông hãy nói một con số – vị khách năn nỉ.
– Tôi không muốn nói thêm về chuyện này nữa. Tạm biệt ông. – Người nông dân khảng khái khước từ và quay đi.
Đúng lúc đó cậu con trai của người nong dân bước ra.
– Đây là con trai của ông à? – vị khách hỏi.
– Phải – người nông dân trả lời đầy tự hào và xoa đầu cậu bé.
– Vậy chúng ta hãy làm như thế này. Tôi sẽ đưa con trai ông về London cùng tôi và sẽ lo tiền ăn học cho nó. Nếu cậu ấy thật nhân hậu như cha mình, khi đó cả ông và tôi đều sẽ không phải hối tiếc về quyết định này.
Bác nông dân ngạc nhiên nhưng sau cùng đã đồng ý.

Vài năm trôi qua. Cậu con trai người nông dân tốt nghiệp trung học, rồi đại học Y và trở thành nhân vật nổi tiếng khắp thế giới như là người đã khám phá ra thuốc kháng sinh Penicillin. Tên của ông là Alexander Fleming.

Nhiều năm sau, trước cuộc chiến tranh, tại một trong những phòng khám ở London người ta đưa đến một bệnh nhân viêm phổi nặng, đó là cậu con trai của nhà quý tộc nọ. Và chính thuốc Penicillin đã cứu  sống anh ta.

Tên của quý ông hào phóng đã giúp đỡ việc học tập của Fleming là Randolph Churchill. Và con trai ông – Winston Churchill, người sau này trở thành Thủ tướng khả kính của nước Anh.

Có lẽ khi nhớ lại những sự kiện này Winston Churchill đã nói: ” Những điều bạn làm sẽ quay trở về với bạn”.

Стореното от теб се връща

В началото на 20-ти век един шотландски фермер се прибирал към къщи. Минавайки покрай едно блато, той изведнъж чул вик за помощ. Фермерът се завтекъл към гласа и видял едно момче, опитващо се да излезе от тресавището. Фермерът бързо отсякъл дебела пръчка, внимателно се приближил и протегнал клона на потъващия. Когато момчето излязло, то дълго време не можело да спре сълзите си, цялото треперело.
– Да отидем вкъщи, – казал фермерът. – Трябва да се успокоиш и стоплиш.
– Не, не, – поклатило глава момчето. – Баща ми ме чака. Сигурно вече е много притеснен.
Момчето поблагодарило на своя спасител и избягало…

А на сутринта фермерът видял, че към къщата му идва карета, впрегната с породисти коне. От каретата слязъл добре облечен джентълмен и попитал:
– Вие ли сте спасили вчера живота на моя син?
– Да, аз, – отвърнал фермерът.
– Какво ви дължа?
– Не ме обиждайте, господине. Нищо не ми дължите. Постъпих така, както би постъпил всеки нормален човек.
– Не, аз не мога да оставя просто така нещата, защото моят син ми е много скъп. – Кажете някаква сума, – настоявал посетителят.
– Не искам повече да говоря на тази тема. Довиждане.
Фермерът се обърнал, за да си тръгне. И в този момент на верандата се показал неговият син.
– Това вашият син ли е? – попитал гостът.
– Да, – с гордост отвърнал фермерът, погалвайки момчето по главата.
– Нека направим така. Аз ще взема сина ви със себе си в Лондон и ще платя образованието му. Ако той е толкова благороден, колкото баща си, тогава нито вие, нито аз ще съжаляваме за това решение.
Минали няколко години. Синът на фермера завършил училище, после медицински университет и не след дълго името му станало световно известно като името на човека, който открил пеницилина. Неговото име е Александър Флеминг.
Преди самата война в една от лондонските клиники постъпил с тежко форма на възпаление на белите дробове синът на самия джентълмен.
Как мислите, какво спасило живота му този път? Да, пеницилинът открит от Александър Флеминг.
Името на щедрият джентълмен, който дал образование на Флеминг, било Рандолф Чърчил. А на сина му – Уинстън Чърчил, който по-късно става и министър-председател на Англия.
Може би именно тези събития си е спомнил Уинстън Чърчил, казвайки: “Направеното от теб ще се върне към теб”.
Източник: svetlilo

NHÂN QUẢ

Cuối thế kỷ mười chín
Ở Scôt-len, nước Anh,
Có bác nông dân nọ
Chăm chỉ và hiền lành.

Một hôm, đang làm ruộng,
Bỗng có người kêu to.
Thì ra một cậu bé
Đang chới với giữa hồ.

Bác nhảy xuống cứu cậu.
Một việc làm thường tình.
Rồi thản nhiên quay lại
Với công việc của mình.

Hôm sau, vừa đúng lúc
Trở về từ cánh đồng,
Có chiếc xe tam mã
Dừng trước cửa nhà ông.

Đó là bố cậu bé
Được bác cứu dưới hồ.
Một quí tộc giàu có,
Cũng là một quan to.

Sau mấy lời cảm tạ,
Nhà quí tộc hỏi ông:
“Tôi muốn giúp đỡ bác.
Bác có cần gì không?”

“Suốt đời tôi làm ruộng.
Vất vả nhưng đủ ăn.
Giờ tạm thời sống ổn.
Cảm ơn, tôi không cần.

Mà rồi cái chuyện ấy,
Chuyện cứu con trai ngài,
Bình thường và nghĩa vụ
Đối với bất kỳ ai”.

Giữa lúc ông quí tộc
Chẳng biết phải làm sao,
Thì có một cậu bé
Khoảng mười tuổi, bước bào.

“Đây là con trai bác?”
“Vâng, tất nhiên, con tôi.
Nó thông minh, chịu khó.
Một thằng bé không tồi”.

Ông quí tộc hỏi nó:
“Lớn lên cháu muốn gì?
Chắc cháu có dự định.
Vậy cho bác biết đi.”

Cậu bé khiêm tốn đáp:
“Là con nhà nông dân,
Thì cháu, cũng như bố,
Làm ruộng để kiếm ăn.”

“Không lẽ cháu không có
Mong ước lớn hơn sao?”
“Nhưng nhà cháu nghèo thế
Còn biết làm thế nào?”

“Tốt, nhưng nếu cháu có
Một chiếc đũa thần kỳ,
Muốn ước gì được ấy.
Vậy cháu sẽ ước gì?”

“Cháu muốn được đi học,
Học thật giỏi, và rồi
Thành một bác sĩ giỏi
Chữa bệnh cho mọi người”.

Liền quay sang người bố,
Ông quí tộc nói ngay:
“Thưa bác, tôi xin có
Một đề nghị thế này:

Bác cho tôi chu cấp
Việc con bác học hành,
Như tôi đã và sẽ
Lo cho con trai mình”.

Bác nông dân đồng ý.
Chẳng còn gì tốt hơn.
Và rồi con trai bác
Được gửi đến London.

Học ở trường tốt nhất,
Trường y Saint – Marie.
Cậu học rất chăm chỉ,
Đứng đầu các kỳ thi.

Nhờ hoài bão to lớn,
Tận tụy và nhiệt tình,
Cậu trở thành bác sĩ
Alexander Fleming.

Người được cả thế giới
Mang ơn và tôn vinh
Năm Một Chín Hai Bảy,
Chế ra thuốc kháng sinh.

Nó – đặc trị diệt khuẩn,
Một loại thuốc diệu kỳ,
Một bước ngoặt vĩ đại
Trong ngành dược, ngành y.

Vài năm sau, cậu bé
Suýt chết đuối dưới hồ
Mắc bệnh viêm phổi nặng,
Lên cơn sốt và ho.

May nhờ loại thuốc mới,
Thuốc pénicilline,
Cậu nhanh chóng khỏi bệnh.
Cậu – Winston Churchill.

Cậu, nhiều năm sau đó
Thành con người lừng danh,
Một nhân vật vĩ đại,
Là thủ tướng nước Anh.

Họ, một người bác sĩ.
Một người chính trị gia,
Thành đôi bạn thân thiết
Cho đến tận tuổi già.

*
Lại thêm một thí dụ
Về nhân quả ở đời,
Về quan hệ tương hỗ
Giữa người sống với người.

Thái Bá Tân

1 Comment (+add yours?)

  1. Hồ Như Liên
    Jul 17, 2015 @ 19:19:18

    Câu chuyện thật thú vị

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: