Triệu phú mới ở Mông Cổ vung tiền như rác


Vào thế kỷ XIII, trong cung điện Xanadu huyền thoại của hoàng đế Mông Cổ Hốt Tất Liệt và những phụ nữ trong hậu cung của ông mặc áo choàng lụa, mũ lông thú, và mang đồ trang sức đá quý.

Ngày nay, “những ông vua” Mông Cổ mới giàu lên nhờ các mỏ quặng giàu có của đất nước, với ý thích kỳ lạ trở lại phong cách sống sang trọng.

Mông Cổ là một trong những nước nghèo nhất ở châu Á. Nhưng điều này không ngăn cản sự xuất hiện của các đại gia giàu có. Những thương hiệu phương Tây như Louis Vuitton, Armani, Hugo Boss và Burberry đã mở cửa hàng riêng của họ ở trung tâm thành phố Ulan Bator, nơi hơn 1/3 dân số của đất nước sinh sống.

Xe thể thao châu Âu và các mô hình 4X4 đã có thể được nhìn thấy trên đường phố đầy ổ gà ở thủ đô. “Ngành thời trang phát triển song song với nền kinh tế Mông Cổ và người dân có nhiều tiền để phung phí”, Shidzugin Nazantulga, Giám đốc người Mông Cổ của cửa hàng Hugo Boss cửa hàng nói. “Họ thích chi tiêu ở đây hơn thay vì đi mua sắm ở nước ngoài,” ông nói.

Theo các quan chức Mông Cổ, thu nhập bình quân đầu người tăng từ 1,800 đô la năm 2008 lên đến 15.000 USD vào năm 2015. Tỷ giá hối đoái của đồng nội tệ cũng tăng 10% so với đồng USD và xuất khẩu trở nên rẻ hơn.

“Người Mông Cổ có cảm giác tuyệt vời về gu thời trang và luôn tìm kiếm các sản phẩm chất lượng tốt nhất”, Nazantulga, người thông thạo tiếng Anh trong 28 năm, nhiều năm qua đã nghiên cứu kinh doanh ở nước ngoài nói.

“Mọi người thích khoe xe của mình và tự hào phô trương quần áo tốt nhất khi họ có thể”, ông nói. Lối sống sang trọng, tuy nhiên, trong một thời gian dài là một hiện tượng chưa được biết đến trong lịch sử hiện đại của Mông Cổ, sau 7 thập kỷ ảnh hưởng của Liên Xô đã bị ở trong tình trạng tàn phá hoàn toàn.

Hầu hết các cửa hàng sang trọng ở Ulan Bator được đặt tại Tháp trung tâm Central Tower – cao ốc văn phòng mới cạnh quảng trường “Suhbatar” nơi nhà nước Mông Cổ hiện đại được thành lập vào năm 1921.

Trong phòng VIP của các cửa hàng Louis Vuitton, khách hàng giàu có được mời ngồi thoải mái trên ghế sofa da trắng để lựa chọn giày có giá 800 euro hoặc kính mát cho hơn 500 euro.

Sự giàu có chơi trội này tương phản với tình trạng của đa số người dân Mông Cổ, những người hầu như không kiếm đủ sống bằng việc làm cực nhọc trong các hầm mỏ, các trang trại chăn nuôi hoặc các cửa hàng bán hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc.

Mức lương trung bình của một nhân viên văn phòng ở thủ đô là khoảng 250 USD một tháng. Mức lương tối thiểu trong nước chỉ là 115 USD mỗi tháng.

Các ngành công nghiệp bất động sản cũng chứng kiến ​​sự xuất hiện của một tầng lớp đặc quyền mới ở Mông Cổ. Khi thị trường đã được tư nhân hóa vào cuối những năm 90, các căn hộ được mua với giá 5.000 USD, Chris de Gruebel, một nhà đầu tư bất động sản người Bỉ nhớ lại.

Ngày nay, những căn nhà như vậy được bán với giá 90.000 USD. Bắt đầu xuất hiện những căn hộ cao cấp. Trong khu phố sang trọng “Zayzan” ở phía nam thủ đô, giá của căn nhà hiện đại khởi điểm từ 2.000 USD / mét vuông

Tại trung tâm thủ đô Ulan Bator, toà nhà chọc trời Blue Sky trong hình dạng cánh buồm của chiếc du thuyền chứa hầu hết các căn hộ sang trọng. Ở đó các căn hộ được chào bán với giá 8.875 USD/ mét vuông.

Mikhaiel Kon từ Ulan Bator

Mông Cổ sẽ trở thành Qatar thịnh vượng thứ hai?

Chỉ 10 mỏ hàng đầu của Mông Cổ đã chứa khoáng sản trị giá tới 2,72 tỷ USD có thể biến 2,7 triệu người dân đều trở thành triệu phú.

Mông Cổ được ưu đãi với trữ lượng tài nguyên khoáng sản khổng lồ và tăng trưởng kinh tế 17% đang thu hút nguồn vốn đầu tư từ các nước lớn. Thợ mỏ, ngân hàng và luật sư đang đổ dồn về thủ đô Ulan Bator với niềm tin thành phố này là El Dorado thứ hai.

Các nhà địa chất phát hiện ra rằng, nằm dưới sa mạc mênh mông, khô cằn của Mông Cổ là rất nhiều mỏ đồng, than đá, uranium, sắt, vàng và những kim loại quý hiếm nằm cuối bảng tuần hoàn Mendeleev mà thiếu nó con người không thể làm ra máy bay, xe hơi, máy tính hoặc điện thoại di động.

Trữ lượng của 15 mỏ lớn nhất ước tính có khoảng 280 tấn vàng nguyên chất, 1,8 triệu tấn đồng và 20 tỷ tấn than, đặc biệt phải kể tới mỏ than Shivee Ovoo và Tavan Tolgoi giá trị lên tới 300 tỷ USD và 400 tỷ USD. Ngoài ra, mỏ vàng và đồng Oyu Tolgoi cũng có giá trị tương đương 300 tỷ USD.

Tuy nhiên, tiềm năng của tài nguyên Mông Cổ không chỉ dừng lại ở đó. Ước tính 4/5 diện tích đất chưa được thăm dò khai khác. Vì thế, với nguồn tài nguyên này, Mông Cổ nhanh chóng trở thành “cục nam châm” hút đầu tư nước ngoài.

Kinh tế Mông Cổ cũng phát triển một cách nhanh chóng, từ 8 tỷ USD (năm 1995) lên tới 174 tỷ USD vào thời điểm này và là nước có thu nhập bình quân đầu người cao thứ 2 thế giới (98.000 USD).

Khát vọng biến Mông Cổ trở thành một “Qatar” là có thể. Chắc chắn rằng, số lượng dân số nhỏ (nhỏ thua Pháp 3 lần) có thể biến khát vọng ấy thành sự thật. Tuy nhiên, một đất nước với tổ chức lỏng lẻo và GDP bình quân đầu người 3000 USD sẽ làm gì với hàng tỷ USD?

Có ít nhất 4 quyền mà Mông Cổ phải đạt được là: quản lý nhà nước, vốn chủ sỡ hữu, quản lý kinh tế và chiến lược địa chính trị, trong đó quản lý nhà nước đóng vai trò quan trọng nhất. Mông Cổ có những thế mạnh cũng như những điểm yếu rõ ràng.

Kể từ năm 1992 khi Liên Xô sụp đổ, Mông Cổ đã xây dựng được một nền dân chủ tương đối hiệu quả. Nước này cũng đã tổ chức các cuộc bầu cử tổng thống và Quốc hội thường xuyên, và chỉ duy nhất 1 lần sa lầy vào bạo lực. 95% dân số Mông Cổ biết chữ. Mông Cổ cũng có 1 số lượng đáng ngạc nhiên các nhà kỹ trị được đào tạo ở các nước như: Nga, Đông Âu, Mỹ, Anh và Nhật Bản.

Tuy nhiên, có quá nhiều tiêu cực còn tồn tại. Để dành được 1 ghế trong Quốc hội gồm 76 thành viên sẽ phải trả khoảng 2 triệu USD. Tiền lương nghị sĩ 800 USD/tháng đã khiến nhiều người đầu tư để dành được chức vụ này. Khi đầu tư nước ngoài bắt đầu đổ vào – 5 tỷ USD năm 2011 – nạn tham nhũng đã tăng lên. Mông Cổ bị đẩy xuống đứng thứ 120 trong xếp hạng Minh bạch quốc tế.

Thách thức đặt ra cho Mông Cổ là phải chia chiến lợi phẩm cho người nước ngoài theo tỷ lệ nào. Nếu như những khoáng sản trong lòng đất được tuyên bố thì ngày càng nhiều quốc gia sẽ đổ dồn đầu tư vào Mông Cổ.

Các chính trị gia cũng đã bàn về vấn đề đầu tư vào cơ sở hạ tầng, giáo dục và đào tạo. Những người này cũng có ý định bỏ tiền vào quỹ ổn định và quỹ giàu có có chủ quyền. Trong khoảng 1 thập kỷ, dân số của Ulan Bator đã tăng vọt lên tới 1,2 triệu người.

Quản lý kinh tế vĩ mô là một công việc khó khăn. Những người dân trí thức Mông Cổ đều biết “căn bệnh Hà Lan” bóp nghẹt ngành công nghiệp thứ 3 trong những đất nước giàu tài nguyên. Trong năm 2010, tiền nội tệ Mông Cổ – đồng tiền hoạt động tốt nhất thế giới, không có lợi cho các nhà xuất khẩu. Những ngành khác, như nông nghiệp cần được hỗ trợ. Về chính trị, do nằm giữa 2 cường quốc Nga và Trung Quốc, để xuất khẩu nguồn tài nguyên khai thác được của mình, Ulan Bato luôn phải thỏa thuận với hai quốc gia này.

Ngoài ra, giáo sư Orolmaa Munkhbat, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu xã hội thuộc ĐH Quốc gia Mông Cổ cho rằng, hiện đa số người dân Mông Cổ vẫn phải sống trong cảnh nghèo khó. Nếu Chính phủ Mông Cổ không sáng suốt trong việc quản lý tài nguyên khoáng sản thì người dân sẽ không được hưởng lợi từ sự giàu có của đất nước mình. “Nếu không có quyết sách đúng đắn, tương lai Mông Cổ vẫn là một nước nghèo trên thế giới. Hãy nhìn sang châu Phi, nhiều quốc gia dù giàu tài nguyên khoáng sản nhưng vẫn là những nước nghèo”, ông Orolmaa Munkhbat nhấn mạnh.

Gafin – FT/DVT

Новите милионери в Монголия харчат като луди за лукс

Автор: Михаел Кон

Новите милионери в Монголия харчат като луди за лукс

Само богатите монголци влизат във VIP-салона на бутика на Луи Вюитон в Улан Батор. Там сядят на бели кожени канапета, за да си изберат обувки за 500-800 евро (Снимка: авторът)

През XIII век в легендарния палат Ксанаду монголският император Кубилай Хан и жените от харема му носели копринени роби, кожени калпаци и накити със скъпоценни камъни.

Днес новите монголски “ханове”, забогатели благодарение на богатите рудни находища на странат, с наслада се връщат към луксозния начин на живот.

Монголия е една от най-бедните страни в Азия. Това обаче не пречи на появата на големи богаташи. Западните марки Луи Вюитон, Армани, Хуго Бос и Бърбъри откриха свои бутици в центъра на Улан Батор, където живее над една трета от населението на страната.

Европейски спортни коли и модели 4Х4 могат вече да се видят по осеяните с дупки улици на столицата. “Секторът на модата се развива паралелно с монголската икономика и хората имат все повече пари за пилеене”, казва Шидзугин Назантулга, монголският директор на магазина на Хуго Бос. “Те предпочитат да харчат тук вместо да ходят на шопинг в чужбина”, допълва той.

Според монголските власти доходът на глава от населението трябва да нарасне от 1800 долара през 2008 г. на 15 000 долара през 2015 г. Курсът на местната валута освен това се увеличи с 10 процента спрямо долара през 2010 г. и износът стана по-евтин.

“Монголците имат голям усет за модата и са винаги в търсене на най-качествените продукти”, казва Назантулга, говорейки на 28 години свободно английски, който е научил през годините, през които е учил търговия в чужбина.

“Хората обичат да показват колите си и гордо парадират с най-хубавите си дрехи, когато могат”, казва той. Луксозният начин на живот обаче дълго време беше непознато явление в съвременната история на Монголия, която след 7-те десетилетия на съветско влияние беше в състояние на пълна разруха.

Повечето от луксозните бутици в Улан Батор са разположени в Централната кула – нова бизнес сграда до площад “Сухбатар”, където е основана модерната монголска държава през 1921 г.

Във VIP-салона на бутика на Луи Вюитон богатите клиенти са поканени да седнат удобно на бели кожени канапета, за да изберат обувки на цена 800 евро или слънчеви очила за повече от 500 евро.

Това афиширано богатство контрастира с положението на повечето монголци, които в по-голямата си част едва свързват двата края чрез тежък труд в мините, в животновъдните ферми или магазините за внасяни от Китай стоки.

Средната заплата на служител в офис в столицата е около 250 долара на месец. Минималната заплата в страната е едва 115 долара на месец.

“Ние имаме относително малко клиенти, но онези, които идват тук, купуват много”, казва Батбехин Батху, директор на бутика на Армани: “За момента най-важната част от нашия търговски план се състои в утвърждаването на нашата марка”, добавя той.

Отрасълът на недвижимите имоти също става свидетел на появата на нова привилегирована класа в Монголия. Когато пазарът беше приватизиран в края на 90-те години, апартаментите се купуваха за 5000 долара, спомня си Крис Де Грюбен, белгийски инвеститор в недвижими имоти.

Днес същите тези жилища се продават за 90 000 долара. Започнаха да се появвят нови луксозни апартаменти и мезонети. В шикозния квартал “Зайзан”, в южната част на столицата, цената на модерните жилища започва от 2000 долара за кв. м.

В центъра на Улан Батор небостъргачът Синьо небе във формата на платно на яхта подслонява най-шикозните апартаменти. Там мезонетите се предлагат за по 8875 долара за кв. м.

БТА

***

Advertisements

1 Comment (+add yours?)

  1. Nghia Nguyen
    May 13, 2015 @ 11:51:02

    Ngay con o So Phia co nhieu em MONG CO thom de so luon: mui du muc: GIPSY HA HA HA. MinhCHo con nho khong ?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: