Câu chuyện World Cup 1994: Bông hồng trên đất Mỹ


Lại đến mùa World Cup đầy sôi động, chúng ta cùng ôn lại kỷ niệm ngọt ngào của đội bóng đất nước hoa hồng cách đây 20 năm.

Cuộc phiêu lưu của Bulgaria năm 1994 là một trong những câu chuyện lãng mạn nhất lịch sử World Cup. Đội bóng Đông Âu trước đó hoàn toàn vô danh trên bản đồ bóng đá thế giới đã cùng một lúc đánh bại cả hai nhà vô địch World Cup gần nhất và tiến tới tận vòng bán kết. Chiến tích của thế hệ Stoichkov, Balakov, Kostadinov… là một bài học sống động cho những điều kỳ diệu đã, đang và sẽ luôn xảy ra trong môn thể thao vua.

Thế hệ ra đi

World Cup 1994 không phải lần đầu tiên Bulgaria tham gia ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Trước đó, đội bóng xứ sở hoa hồng đã 5 lần được dự World Cup (từ 1962 đến 1974 và World Cup 1986) nhưng thành tích của họ rất nghèo nàn. Trong 5 kỳ World Cup đó, Bulgaria đá tổng cộng 16 trận với kết quả thắng 0, hòa 6 và để thua tới 10. Tại World Cup 1986, Bulgaria vượt qua vòng bảng nhưng bị chủ nhà Mexico loại ở vòng 1/8. Với hồ sơ như vậy, không ai nghĩ rằng đội bóng Đông Âu sẽ làm nên điều gì đó trên đất Mỹ.

Cuối thập kỷ 80, đầu thập kỷ 90 của thế kỷ trước, những biến động lớn về chính trị ở Đông Âu có ảnh hưởng trực tiếp tới nền bóng đá của các quốc gia trong khu vực này. Bulgaria không phải ngoại lệ. Hàng loạt cầu thủ của họ bắt đầu chuyển tới nước ngoài thi đấu. Dẫn đầu trào lưu này chính là những ngôi sao sáng nhất của Bulgaria khi ấy. Emil Kostadinov chuyển tới Porto năm 1990. Một năm sau đến lượt Krassimir Balakov về Sporting Lisbon. Hristo Stoichkov, người sau này được đánh giá là cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại của bóng đá Bulgaria, gia nhập Dream Team của Johan Cruyff tại Barcelona.

Việc bộ ba ngôi sao kể trên đi tiên phong giúp làn sóng các cầu thủ Bulgaria rời quê hương được đẩy cao. Kết quả là khi HLV Dimitar Penev công bố đội hình dự World Cup 1994, trong danh sách 22 cầu thủ chỉ có đúng 3 người đang thi đấu trong nước. Các cầu thủ rời Bulgaria khi trở về đội tuyển đều mang theo những tinh hoa học hỏi được từ các nền bóng đá khác và biến đoàn quân của Penev trở thành một đội bóng rất đa dạng về mặt phong cách.

Hành trình thần kỳ

Cuộc phiêu lưu của Bulgaria bắt đầu từ vòng loại khu vực châu Âu. Họ được xếp cùng bảng với hai đối thủ được đánh giá cao hơn nhiều là Pháp và Thụy Điển. Pháp khi đó đang sở hữu những ngôi sao lớn như Ginola và Cantona. Hầu hết mọi người đều cho rằng “Gà trống Gaulois” sẽ không khó khăn để vượt qua vòng loại. Trong khi đó, Thụy Điển cũng có một đội hình rất mạnh với những cầu thủ đang ở độ chín như Tomas Brolin, Martin Dahlin, Kennet Andersson và các tài năng trẻ như Henrik Larsson, Jesper Blomqvist.

Bulgaria khởi đầu vòng loại một cách hưng phấn với hai thắng lợi liên tiếp, trong đó có trận thắng ĐT Pháp 2-0 tại Sofia. Nhưng đến giai đoạn sau, trận thua trên đất Áo và việc để Israel cầm hòa trên sân nhà khiến Bulgaria bị Thụy Điển và Pháp vượt lên. Vòng đấu cuối cùng, Bulgaria đến Paris với 2 điểm ít hơn Pháp. Chỉ cần một kết quả hòa, Pháp sẽ đi tiếp. Tỷ số 1-1 được giữ đến phút 90, nhưng từ một quả tạt hỏng của Ginola, Bulgaria cướp bóng phản công và có được bàn thắng quý hơn vàng của Kostadinov. Đó là khoảnh khắc mà người Pháp không bao giờ quên, ngay cả khi họ đăng quang trên sân nhà ởWorld Cup 4 năm sau.

Hành trình trên đất Mỹ của Bulgaria bắt đầu không hề suôn sẻ. Thầy trò Penev chưa kịp làm quen với thời tiết khắc nghiệt tại châu Mỹ và thảm bại 0-3 trước “Đại bàng xanh” Nigeria ngay trong trận ra mắt. Bulgaria bắt đầu tìm lại nhịp độ ở trận đấu với đối thủ yếu nhất bảng Hy Lạp. Stoichkov lập cú đúp trên chấm 11m, đóng góp vào chiến thắng tưng bừng 4-0. Trong trận cuối cùng, Bulgaria buộc phải thắng Argentina để hy vọng có suất ở vòng 1/8. Stoichkov mở tỷ số nhưng mọi chuyện trở nên khó khăn cho đội bóng Đông Âu khi hậu vệ Tsvetanov lĩnh thẻ đỏ 6 phút sau đó. Rất may là trong tình cảnh khó khăn, Bulgaria lại thể hiện được ý chí kiên cường. Họ không những không để thủng lưới mà còn ghi thêm một bàn thắng ở phút cuối do công của Sirakov.

Tại vòng 1/8, Bulgaria trả được món nợ đã vay Mexico ở World Cup 1986 khi vượt qua đối thủ sau loạt luân lưu 11m. Họ bước vào trận tứ kết với nhà ĐKVĐ Đức. Đó chính là trận đấu đỉnh cao của Stoichkov và Bulgaria. Matthaeus mở tỷ số cho Đức nhưng hai bàn thắng trong vòng 3 phút của Stoichkov và Letchkov đã giúp Bulgaria trở thành đội bóng đầu tiên và duy nhất cho tới thời điểm này thắng được hai nhà vô địch thế giới gần nhất trong cùng một giải đấu (Argentina vô địch World Cup 1986 và Đức vô địch World Cup 1990).

Stoichkov tiếp tục thể hiện tài săn bàn đáng nể trong trận bán kết với Italia. Song anh gặp phải một kỳ phùng địch thủ cũng không kém cạnh về tài năng là Roberto Baggio. Cú đúp của “đuôi ngựa thần thánh” khiến Bulgaria phải chấm dứt cuộc phiêu lưu. Đội bóng Đông Âu sức tàn lực kiệt chấp nhận thêm một thất bại nặng nề 0-4 trong trận tranh giải ba với Thụy Điển. Tuy nhiên, một vị trí trong đệ tứ thế giới là quá mỹ mãn với Bulgaria khi trước giải, không ai nghĩ rằng họ có thể tiến xa tới vậy.

Đáng tiếc cho Bulgaria, thế hệ vàng của họ chỉ có thể tỏa sáng ở kỳ World Cup trên đất Mỹ. Bulgaria tiếp tục lọt vào hai giải đấu lớn sau đó là Euro 1996 và World Cup 1998 nhưng đều phải dừng chân ở vòng bảng. Sau thời đại của Stoichkov, bóng đá Bulgaria không còn sản sinh ra những siêu sao ở đẳng cấp quốc tế và điều đó làm cho đội bóng xứ sở hoa hồng suy yếu nghiêm trọng. Từ đầu thế kỷ 21, Bulgaria mới chỉ có mặt ở một giải đấu lớn là Euro 2004 và không để lại một ấn tượng nào.

Với 6 bàn thắng ghi được, Hristo Stoichkov chia sẻ danh hiệu “Chiếc giày vàng” với Oleg Salenko của Nga. Stoichkov cùng với đồng đội Krassimir Balakov cũng được lựa chọn vào đội hình tiêu biểu của giải đấu.

Trong 26 trận đấu ở 7 kỳ World Cup đã tham gia, Bulgaria thắng 3, hòa 8 và thua 15, ghi được 19 bàn và để thủng lưới 53 bàn. Cả 3 chiến thắng mà Bulgaria có được đều ở World Cup 1994. Họ ghi tổng cộng 10 bàn thắng ở giải đấu đó (6 bàn của Stoichkov, Lechtkov 2 bàn, Borimirov, Sirakov mỗi người 1 bàn).

SH

България на Световното първенство по футбол 1994

Националният отбор по футбол на България успява да запише най-голямото постижение на българският футбол класирайки се на полуфинала на световното първенство.

В груповата фаза националите остават втори с равни точки с първия Нигерия (но с по-лоша голова разлика и с загуба от тях) и с третия Аржентина (с равна голова разлика но с победа над Аржентина). В осминафиналите националите отстраняват Мексико с 4:2 след дузпи (1:1 в редовното време и продълженията). На четвърт финала България се изправя срещу световният шампион Германия. След 0:0 в първото полувреме немците повеждат с гол на Лотар Матеус от дузпа. Това не обезкуражава българите и те само за 3 минути в 75-тата и 78-мата повеждат с 2:1 с голове на Христо Стоичков и Йордан Лечков. На полуфинала срещу Италия България играе вяло първото полувреме и позволява на Италия да поведе с 2:0 с голове на Роберто Баджо. Христо Стоичков връща един гол от дузпа преди почивката. През второто полувреме националите излизат много мотивирани, но италианците успешно им противодействат. В 70-тата минута Алесандро Костакурта играе с ръка в наказателното поле на Италия, но съдията не отсъжда дузпа. В крайна сметка мачът завършва със загуба за България с 1:2. На мачът за 3-тото място България пада от Швеция с 4:0 и остава на 4-то място в крайното класиране.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: