Cây táo già và cậu bé


Ngày xửa ngày xưa có một cây táo to. Ngày ngày có một cậu bé thường chạy đến đùa chơi đến đùa chơi bên gốc cây táo. Cậu bé vắt vẻo trên cành, hái táo ăn và ngủ say dưới bóng cây mát rượi… Rồi thời gian vùn vụt trôi qua, cậu bé không còn đến chơi thường xuyên với cây táo nữa.

Một hôm, thấy cậu bé đến với vẻ mặt buồn bã, cây táo nói:
Hãy đến chơi đùa với ta đi bé !
– Tôi không còn là bé con và cũng không thích chơi đùa với cây táo nữa. Tôi cần đồ chơi nhưng lại không có tiền để mua.
– Vậy cậu hãy hái những quả táo của tôi và đem đi bán lấy tiền.
Cậu bé hớn hở hái táo đem đi bán.

Rất lâu sau, cậu bé mới quay trở lại. Cây táo vui mừng khôn xiết.
– Hãy đến đây nô đùa bên ta !
– Tôi không còn thời gian để nô đùa. Tôi đang phải làm việc cực nhọc để nuôi sống gia đình. Họ cần sửa lại ngôi nhà để ở. Cây táo có giúp tôi được không ?
– Cậu hãy chặt hết những cành cây lớn của tôi mà dựng lại ngôi nhà.
Cây táo vui mừng khi giúp được anh bạn, còn anh ta lại hớn hở khi chặt cành và lẳng lặng bỏ đi khi xong việc.

Một ngày hè nóng nực, ông ta quay lại. Cây táo vui mừng reo lên:
Hãy đến đây nói chuyện với ta !
– Tôi già đi nhiều và buồn chán quá.Tôi muốn đi chơi xa trên một chiếc thuyền buồn. Cây táo có giúp tôi được không ?.
– Hãy chặt lấy thân của ta mà đóng một chiếc thuyền. Anh có thể đi chơi xa và sẽ cảm thấy vui trở lại.
Ông ta chặt thân táo và ra đi biền biệt.

Cuối cùng, vào một ngày kia, anh ta cũng quay trở lại. Cây táo buồn bã nói:
– Xin lỗi ta không có gì để cho  cả, chẳng còn những quả táo ngon… – Tôi cũng không còn răng để ăn.
– Ta không còn những cành cây chắc chắn… – Tôi cũng chẳng còn thiết gì chuyện leo trèo, đùa chơi.
– Ta không còn gì ngoài, ngoài những rễ cây đang chết dần này. – Tôi chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi sau khi đã trải qua những năm tháng dài, nhọc nhằn của kiếp người.
– Vậy thì hãy đến gần đây và gối đầu lên những rễ cây già nua này.
Ông già ngoan ngoãn làm theo và cây táo mỉm cười trong nước mắt.

( Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Khi còn nhỏ, chúng ta thích được chơi đùa cùng cha mẹ. Càng lớn lên, chúng ta càng rời xa cha mẹ kính yêu và chỉ quay về khi cần một thứ gì đó hoặc lúc có nỗi buồn phiền, bối rối. Cha mẹ luôn dang rộng vòng tay và sẵn sàng cho chúng ta bất cứ thứ gì họ có, để được thấy con cái hạnh phúc. Có thể thấy người con trai trong câu chuyện rất đáng trách nhưng suy ngẫm lại, chúng ta đối xử với cha mẹ mình như vậy.)

CẬU BÉ VÀ CÂY TÁO

Ngày xưa có cây táo,
Lá xum xuê và dày.
Một cậu bé rất thích
Chơi với nó hàng ngày.

Cậu thường leo lên nó,
Hái quả ăn ngon lành.
Trưa mệt, cậu nằm ngủ
Dưới tán lá cây xanh.

Cậu bé yêu cây táo
Chân thành và ngây thơ.
Cây táo cũng yêu cậu,
Ngày nào nó cũng chờ.

Thời gian trôi, cậu bé
Cứ lớn dần, lớn dần,
Cậu bận học, có vẻ
Đã quên người bạn thân.

Một hôm cậu xuất hiện,
Đôi mắt thoáng buồn rầu.
Cây táo hồ hởi nói:
“Nào, ta chơi với nhau!”

Cậu bé đáp: “Xin lỗi,
Tớ đã lớn, buồn sao,
Không thể chơi với cậu
Vui vẻ như ngày nào.

Tớ muốn đồ chơi đẹp,
Mà lại không có tiền.”
Cây táo nói: “Thật tiếc,
Tớ cũng không, tất nhiên,

Nhưng cậu có thể hái
Táo của tớ trên cây.
Cách ấy tớ có thể
Giúp được cậu lần này.”

Cậu bé nghe, sung sướng
Hái hết táo mang đi,
Rồi không thấy quay lại.
Cây buồn, không nói gì.

Bỗng một hôm, cậu bé,
Giờ là người đàn ông,
Quay lại gặp cây táo,
Nhiều phiền muộn trong lòng.

Lần nữa ông xin lỗi:
“Tớ đã có gia đình,
Mà nhà thì chưa có,
Một ngôi nhà của mình.”

Cây táo đáp: “Thật tiếc,
Tớ cũng không có nhà.
Nhưng cậu có thể chặt
Cành lá tớ xùm xòa.

Hy vọng cậu đủ gỗ
Để xây nhà cho mình.
Ngôi nhà quan trọng lắm
Khi cậu có gia đình.”

Người đàn ông sung sướng
Chặt hết cành mang đi,
Không một lần quay lại.
Cây buồn, không nói gì.

Rất cô đơn và lạnh
Khi gió bão, mưa sa,
Nhưng cây táo hạnh phúc
Biết bạn mình có nhà.

Người đàn ông lại đến,
Mái tóc bạc trên đầu.
Cây táo thấy, vui sướng:
“Nào, ta chơi với nhau!”

“Không, tớ già, muốn nghỉ.
Bao phiền muộn trong lòng.
Tớ cần chiếc thuyền nhỏ.
Cậu giúp tớ được không?”

“Thế thì chặt thân tớ,
Để đóng một con tàu.
Cậu tha hồ chơi biển,
Sẽ không thấy buồn rầu.”

Ông già chặt cây táo,
Thuê xe đến mang đi
Rồi không hề quay lại.
Cây buồn, không nói gì.

Cuối cùng ông cũng đến,
Một ông lão yếu gầy.
“Tớ không còn gì nữa
Để cho cậu lần này, –

Cây nói. – Không còn táo
Để cậu thích thì ăn.”
Ông lão đáp: “Răng rụng,
Không nhai được, không cần.”

“Thân tớ không còn nữa
Để leo như ngày nào.”
“Đã qua rồi thời đó.
Ừ, cái thời vui sao.”

“Vậy thì tớ quả thật
Không còn gì để cho,
Ngoài gốc cây và rễ
Đang mục dần thành tro.”

“Bây giờ, – ông lão nói. –
Tớ quả không cần nhiều.
Chỉ một nơi để nghỉ
Và để sưởi nắng chiều.”

“Thế thì tốt, thật tốt.
Tớ giúp cậu lần này.
Để tựa và để nghỉ,
Gì tốt hơn gốc cây?”

Ông lão ngồi xuống nghỉ,
Tựa lưng ông bạn già.
Cây táo vui, muốn khóc,
Đôi mắt lệ ướt nhòa.

*
Các bạn trẻ thân mến,
Tôi viết câu chuyện này
Cho bạn – những cậu bé,
Còn bố mẹ là cây.

Thế đấy, ta, con cái,
Chỉ biết nghĩ về mình.
Không biết rằng bố mẹ
Phải suốt đời hy sinh.

Ta được sinh, khôn lớn,
Rồi đi xa, bay xa,
Cuối cùng lại cần đến
Vòng tay bố mẹ già.

Câu chuyện này triết lý
Hãy đọc cho con mình,
Để chúng không ích kỷ,
Dẫu tài giỏi, thông minh.

Thái Bá Tân

МОМЧЕТО И ЯБЪЛКОВОТО ДЪРВО

Имало преди много години голямо ябълково дърво. Едно малко момче обичало да си играе на него всеки ден. Катерело се до върха му,ядяло ябълките му,почивало си под сянката му. То обичало дървото и дървото обичало момчето да идва при него.
Минали години , момчето пораснало и вече не идвало толкова често.
Един ден момчето отишло при дървото, но изглеждало тъжно.
– Ела да си поиграеш с мен – казало дървото.
– Аз вече не съм дете и не си играя с дървета – отговорило момчето. – Искам играчки, а за тях ми трябват пари.
– Съжалявам, но не мога да ти дам пари. Ако искаш, можеш да откъснеш ябълките ми и да ги продадеш. Така ще имаш пари.
Момчето се оживило. Награбило всички ябълки от дървото и било щастливо. А после дълго време не се върнало.Така дървото останало тъжно и самотно.
Един ден момчето, което вече било пораснало, дошло отново. Дървото се зарадвало от сърце.
– Ела да си играем .
-Нямам време. Трябва да изхранвам семейството си. Имаме нужда от къща . Можеш ли да ми помогнеш ?
– Съжалявам , но аз нямам къща. Но би могъл да отсечеш клоните ми и да ги използваш , за си направиш свой дом.
Мъжът отсякъл всички клони на дървото и си тръгнал щастлив.После пак дълго време не се появил . Дървото си стояло самотно и тъжно.
Мъжът се върнал през един горещ летен ден. Дървото било изключително щастливо да го види.
– Ела да си играем !
– Остарявам.Искам лодка, за да си почина. Можеш ли да ми помогнеш?
Използвай ствола ми, за да си направиш лодка. С нея ще пътуваш надалеч и ще бъдеш щастлив.
И така , мъжът отсякъл дървото, за да си направи лодка. Отплавал с нея и дълго не се появил.
Дошъл едва след много години.
– Прости ми , момчето ми . Вече нямам нищо за теб. Ябълките ми свършиха…
– Няма проблем , аз и без това нямам зъби да ги ям.
– Нямам и стъбло , по което да се катериш.
– Твърде стар съм за това.
– Настина нищо не мога да ти дам.Само един пън
ми остана – казало дървото със сълзи на очи.
– Нищо не ми трябва . Искам само място, където да си почина. Уморих се след толкова години.
– Добре ! Един стар дървен пън е чудесно място за почивка.
Мъжът седнал, а дървото се усмихнало щастливо през сълзи.

Това е историята (Родителската саможертва за децата) на всеки човек.

Дървото са нашите родители. Когато сме малки, ние обичаме да си играем с мама и татко. После порастваме и ги напускаме. Идваме при тях само, когато нещо ни е нужно или когато сме в беда. Но каквото и да става, родителите ни ще бъдат наша опора и ще направят всичко, за да бъдем щастливи.
Може би мислите, че момчето е било жестоко с дървото, но всички ние се отнасяме с родителите си по този начин. Приемаме ги за даденост. Оценяваме всичко, което правят за нас, едва когато е вече твърде късно.

Джериес Авад Из “Скритият дар”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: