Con muốn mua một giờ của bố!


Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

– Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu được không?
– Được chứ, gì vậy? – Người cha đáp.
– Bố, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?
– Đó không phải là chuyện của con, tại sao con lại hỏi bố như vậy?
– Con chỉ muốn biết một giờ bố kiếm được bao nhiêu tiền thôi mà, nói cho con nghe đi, bố – Cậu bé nài nỉ.
– Nếu con cần phải biết thì bố nói đây, bố làm được 20 USD một giờ.
– Vậy hả bố – Cậu bé cúi mặt đáp – Con có thể mượn bố 10 USD được không?

Người cha nổi giận: “Nếu con vay tiền bố chỉ để mua đồ chơi vớ vẩn hay mấy thứ vô bổ gì đó thì hãy đi ngay về phòng, lên giường nằm và suy nghĩ xem tại sao con lại có thể ích kỷ như vậy. Bố phải làm việc vất vả suốt cả ngày rồi, bố không có thời gian cho những trò trẻ con như thế này đâu”.

Cậu bé lặng lẽ đi về phòng, đóng cửa lại. Người đàn ông ngồi xuống và càng tức giận hơn khi nghĩ đến những điều con trai mình vừa hỏi: “Tại sao nó lại dám hỏi mình những câu hỏi như vậy chỉ để xin tiền thôi nhỉ?”.

Khoảng một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, anh nghĩ có lẽ mình hơi nghiêm khắc với con. Có thể nó thật sự thiếu 10 USD để mua thứ gì đó và thực ra nó đâu có thường hay xin tiền mình. Anh tiến về phía phòng con trai và mở cửa.

– Con đã ngủ chưa, con trai? – Anh hỏi.
– Chưa bố ạ, con vẫn còn thức.
– Bố nghĩ có lẽ lúc nãy bố quá nghiêm khắc với con. Hôm nay là một ngày dài và bố đã trút sự bực mình lên con. Đây, 10 USD mà con đã hỏi – Người cha nói.

Thằng bé ngồi bật dậy, mỉm cười và reo lên: “Ôi, cảm ơn bố!”. Rồi nó luồn tay xuống dưới gối lôi ra mấy tờ giấy bạc nhàu nát. Nhìn thấy tiền của thằng bé, người đàn ông lại bắt đầu nổi giận. Thằng bé chậm rãi đếm từng tờ bạc một rồi ngước nhìn bố nó.

– Tại sao con đã có tiền rồi mà còn xin bố nữa ? – Người cha nói trong giận dữ.
– Bởi vì con còn thiếu, nhưng bây giờ thì đủ rồi ạ… Bố, bây giờ con có 20 USD, con có thể mua một giờ của bố không? Ngày mai bố hãy về nhà sớm, con xin bố, con muốn được ăn tối cùng với bố – cậu bé nói.

Người cha như chết lặng người. Anh vòng tay ôm lấy cậu con trai bé nhỏ và cầu xin sự tha thứ.

Đây chỉ là một lời nhắc nhở rất ngắn ngủi gửi đến cho tất cả những ai đang làm việc vất vả cho cuộc sống của mình. Chúng ta đừng để thời gian vuột mất khỏi bàn tay mà hãy dành thời gian cho những người thực sự quan trọng với chúng ta, những người gần gũi với chúng ta nhất. Hãy luôn nhớ chia sẻ giá trị một giờ của bạn cho tất cả những ai mà bạn yêu quý.

Bởi nếu ngày mai bạn không còn tồn tại, những nơi mà bạn đang cống hiến, làm việc có thể dễ dàng cử một người khác thay thế vị trí hiện tại của bạn. Tuy nhiên, gia đình và bạn bè luôn cảm thấy đau khổ khi mất đi bạn – phần còn lại trong cuộc sống của họ. Hãy suy nghĩ về điều này bởi chúng ta luôn tự ép mình dành nhiều thời gian cho công việc hơn là gia đình. Bạn thân mến, bạn nên biết và hiểu điều nào là quan trọng hơn.

Един човек се прибрал късно от работа, както винаги изморен и изнервен, а на вратата го чакал неговият малък син.

– Тате, може ли да те попитам нещо?
– Разбира се, какво има?
– Ти каква заплата получаваш?
– Това не е твоя работа… – намръщил се бащата – и защо ме питаш такова нещо?
– Просто искам да знам, моля те, кажи ми, колко получаваш за един час?
– Щом толкова искаш да знаеш – 20 лева…
– О… – детето се замислило – Тате, може ли да ми дадеш 10 лева?
– Ако искаш пари от мен, за да си купиш някоя глупава играчка или някоя друга глупост, – ядосал се бащата – заминавай в стаята си и лягай да спиш! Как може да си такъв егоист! Аз работя по цял ден и съм толкова уморен, а ти ме занимаваш с такива неща…
Детето тихо отишло в стаята си и затворило вратата.
Бащата седнал, и макар, че бил ядосан, се замислил над въпросите на сина си. След около час, вече доста по-спокоен, се зачудил дали пък тези пари не му трябват за нещо важно… Това били само 10 лева, а и не се случвало често детето да му иска пари.
Бащата отишъл в детската стая.
– Не спиш ли? – попитал той.
– Не тате, просто си лежа – отвърнало момчето.
– Съжалявам, имах тежък ден и се отнесох доста грубо с теб – казал бащата – Ето, вземи парите, за които ме помоли.
Детето се усмихнало.
– О, тате, благодаря ти! – радостно възкликнало то – След това бръкнало под възглавницата и извадило още няколко измачкани банкноти. Виждайки, че детето има още пари, бащата отново се намръщил. А малчуганът събрал банкнотите, внимателно ги преброил и погледнал към баща си.
– Защо ме молиш за пари, след като вече си имаш? – попитал бащата.
– Защото бяха недостатъчно. Но сега вече ще ми стигат. – отвърнало детето – Тате, тук са точно 20 лева. Мога ли да си купя един час от твоето време? Моля те, ела си утре по-рано от работа, защото много искам да вечеряш заедно с мен и мама.
Бащата бил съкрушен. Той прегърнал малкия си син и го помолил за прошка.

Това е просто едно напомняне за всички нас, които работим толкова много и даваме голяма част от времето и енергията си за неща, които не са най-важните в живота… и за съжаление, доста често, изнервени и изморени, пренебрегваме и нараняваме любимите си хора, забравяйки кое е истински значимо за нас… Не бива да оставяме времето да отминава, без да сме прекарали достатъчно време, с хората, които наистина имат значение за нас, тези, които са в сърцата ни. Защото, ако умрем утре, фирмата, в която работим ще ни замени само на няколко дни, но близките и приятелите, които ще оставим, ще чувстват празнина от загубата ни до края на живота си. Защото в живота, не парите или работата, а времето прекарано с хората, които обичаме, е истински ценно!”

DADDY! CAN I BUY AN HOUR OF YOUR TIME?

A man came home from work late again, tired and irritated, to find his 5-year old son waiting for him at the door.

“Daddy, may I ask you a question?”
“Yeah, sure, what is it?” replied the man.
“Daddy, how much money do you make an hour?”
“That’s none of your business. What makes you ask such a thing?” the man said angrily.
“I just want to know. Please tell me, how much do you make an hour?” pleaded the little boy.
“If you must know, I make $20.00 an hour.”
“Oh,” the little boy replied, head bowed.
Looking up, he said, “Daddy, may I borrow $10.00 please?”

The father was furious. “If the only reason you wanted to know how much money I make is just so you can borrow some to buy a silly toy or some other nonsense, then you march yourself straight to your room and go to bed. Think about why you’re being so selfish. I work long, hard hours everyday and don’t have time for such childish games.”
The little boy quietly went to his room and shut the door.

The man sat down and started to get even madder about the little boy’s questioning. “How dare he ask such questions only to get some money.”
After a little while, the man had calmed down, and started to think that he may have been a little hard on his son. Maybe there was something he really needed to buy with that $10.00 and he really didn’t ask for money very often.

The man went to the door of the little boy’s room and opened the door. “Are you asleep, son?” he asked.
“No daddy, I’m awake,” replied the boy.
“I’ve been thinking, maybe I was too hard on you earlier,” said the man. “It’s been a long day and I took my aggravation out on you. Here’s that $10.00 you asked for.”
The little boy sat straight up, beaming. “Oh, thank you daddy” he yelled.
Then, reaching under his pillow, he pulled out some more crumpled up bills.
The man, seeing that the boy already had money, started to get angry again.
The little boy slowly counted out his money, then looked up at the man.
“Why did you want more money if you already had some?” the father growled.
“Because I didn’t have enough, but now I do,” the little boy replied.
Daddy, I have $20.00 now. Can I buy an hour of your time?  Please come home early tomorrow. I would like to have dinner with you.” The father was crushed when he heard and understood all what his son was trying to do from the very beginning. He put his arms around his little son, and he begged for his forgiveness. The next day the whole family had more than one hour to have dinner together and catch up with so many things and the gathering became a habit thereafter.

6 Comments (+add yours?)

  1. Ngô Quang Thành
    Dec 06, 2013 @ 23:35:29

    Mình thấy cũng có lỗi với các con mình về chuyện tương tự như vậy; mình sẽ khắc phục đối với các cháu của mình vậy. Xin cảm ơn Chủ bút.

    Reply

  2. Khánh Lê
    Dec 06, 2013 @ 15:22:53

    СЕМЕЙСТВОТО Е ВСИЧКО!

    Reply

  3. mrxuanloc
    Dec 05, 2013 @ 20:31:28

    Bài học quý giá cho muôn đời,xin cho mang về trang nhà nhé,cám ơn nhiều.

    Reply

  4. Tuấn Minh
    Dec 03, 2013 @ 09:05:20

    Hay quá ban biên tập! Mình cũng là người ít có thời gian với con cái! Thường khoán cho mẹ nó dạy con, và con cái xa dần bố cứ coi là khách trong nhà ấy!

    Reply

  5. Ngo Thuc
    Dec 01, 2013 @ 22:29:39

    Câu chuyện thực sự cảm động và là một bài học lớn cho tất cả chúng ta.

    Reply

  6. Hồng Nhung
    Dec 01, 2013 @ 22:12:35

    Trên trần thế, có nhiều ông bố như vậy lắm. Rồi đến lúc con cái có hư, không nghe lời, thì lại “tại mẹ”!!!!!!!!!!!!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: