Một thời là lính


 Những câu chuyện về thời mặc áo lính của chị Lê Thị Phượng

Tháng 12 năm 1970, như bao nhiêu thanh niên cùng trang lứa, mình đã từng 3 lần cắt máu viết thư xin được đi bộ đội. và cuối cùng nguyện vọng của mình cũng được toại nguyện. Mình ra đi với ba lô trên vai và một trái tim nóng bỏng vì tình yêu tổ quốc, yêu đất nước, với một lý tưởng “Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước”. Mình cùng với hàng nghìn chiến sỹ nữ được tập trung học điều lệnh 2 tháng ngay trên mảnh đất Quê mình, sau đó được lệnh hành quân ngay vào chiến trường… Với sức trẻ 17 bẻ gãy sừng trâu… mình được cử làm tiểu đội trưởng và hành quân bộ dọc theo đường giao liên vào Thượng Lào để mở đường 20 Quyết thắng…

Mình còn nhớ như in ngày đầu tiên đặt chân vào rừng già Thượng Lào… Lúc đó “Công trường Hai Bà Trưng được thành lập” với hàng ngàn chiến sỹ nữ là lính công binh… Tôi được bổ sung vào một trung đội, mà duy nhất chỉ có một đồng chí trung đội trưởng là nam giới… còn lại là chiến sỹ nữ… Các đồng đội của mình đến từ các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa… và họ quá trong sáng ngây thơ… chưa có ai được biết đến hương vị của Tình Yêu là gì.

Chặt cây, đánh bộc phá, đào hầm, làm lán…các chiến sỹ gái đã tự làm như nam giới… Ngày đầu tiên khi đặt chân đến mảnh đất này chúng tôi đã làm xong lán và theo đề nghị của đồng chí trung đội trưởng cứ 2 người sẽ ngủ chung một màn để tránh thú rừng….và buổi tối lần lượt trực chiến…Tối hôm thứ nhất tôi trực chiến vào lúc nữa đêm thì nghe tiếng khóc dưới giao thông hào…tôi đi đến và thấy đống chí Ba người Nghệ An đang sụt sùi, tôi hỏi: Tại ssao đồng chí khóc? Đáp: Tôi không ngủ được? Tại sao? Đồng chí trung đội trưởng….tôi cố hỏi tiếp: Làm sao? “Bởi vì tiểu đội của tôi có 13 người và Trung đội trưởng nữa là 14, thế là tôi và Trung đội trưởng ngủ một màn….đồng chí ấy không để yên cho tôi ngủ, lúc đầu thì còn gác chân….sau đó đè cả người lên người tôi…” sụt sùi khóc Ba kể lể…Lúc đó tôi cũng như bao chiến sỹ nữ khác chẳng biết gì về “giới tính” tình yêu, tình dục…cho nên tôi tức lắm, lập tức vác ngay khẩu súng AK đến lán của Ba đề nghị đồng chí Trung đội trưởng ra ngay để “xử lý”….may mà còn có người can….Sáng hôm sau sự việc được báo cáo lên đại đội, lên tểu đoàn…và đống chí nam trung đội trưởng bị cách chức…hạ quân hàm….điều đi nơi khác….Cho đến bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy tại sao lúc đó lũ con gái chúng tôi thơ ngây đến mức độ ngây ngô như vậy….

Thế rồi 6 tháng mở đường 20 Quyết Thắng (gần Hang 8 cô bây giờ) bao nhiêu người đống đội nữ của tôi đã ngã xuống…bao nhiêu người bị thương….riêng tôi hình như “Bom đạn nó chừa ra” thì phải….tôi được đề bạt làm trung đội phó rồi….trung đội trưởng….khi còn rất trẻ tuổi đôi mươi…
Tôi được đồng đội gọi là “người DŨNG CẢM’ không biết sợ là gì….những hôm đồng đội bị sốt rét tôi có thể thay trực hết đêm, một mình tôi có thể băng đường rừng đi lấy gạo, gùi cả bao gạo 50km đi suốt cả ngày….một mình tôi có thể ra suối đanh bộc phá lấy cá, vào rừng bắt cả khỉ đột, cả hưu nai…thậm chí cả tinh tinh…

Thế rồi con đường chúng tôi làm được đoạn nào, thông xe được đoạn nào là B52 lại rải thảm đến đó….hy sinh, ốm đau, chết vì thú rừng, sốt rét….đồng đội tôi lần lượt ra đi, tôi không còn nhớ mình đã chôn cất bao nhiêu người….nhặt nhạnh từng bộ phận cơ thể gói vào tăng võng, vùi vội xuống đất, cắm một cái cọc để làm dấu… và cũng không còn nhớ được tôi đã bao nhiêu lần bị bom vùi, sập hầm…nhưng lạ là tôi không chết cũng chẳng bị thương…

Được 6 tháng tổn thất quá lớn, chúng tôi đã được điều ra tuyến sau để chuyển sang nhiệm vụ khác… Tôi lại trở thành lính thông tin hữu tuyến và được điều vào chi viện cho Chiến dịch Nam Lào năm 1971… Gian khổ và Gian khổ vẫn tiếp tục… Đã có một ngọn đồi được mang tên “O Phượng” mà cánh lái xe đặt cho, đó là nơi trọng điểm ác liệt mà tôi đã từng đi qua….
Vẫn còn đó đường 20 Quyết Thắng, con số 20 bởi những thanh niên xung phong và bộ đội chúng tôi lúc đó mới chỉ trên dưới 20 tuổi đời… Tôi đã có dịp trở lại đây một lần, cái cảm xúc thật khó tả… bùi ngùi, thương xót và…
Đã trải qua bao nhiêu năm, nếu tôi là nhà văn tôi đã có thể viết được một cuốn tự truyện kể lại cuộc đời hy sinh chiến đấu của các chiến sỹ gái chúng tôi với tất cả tình yêu thương và kính trọng.

Thắp một nén nhang cầu cho linh hồn của các đồng chí nam, nữ bộ đội và thanh niên xung phong, những người đã từng mở đường 20 Quyết Thắng, đang nằm lại đâu đó trên mảnh đất này sớm được siêu thoát…. Các anh chị mãi mãi là tuổi 20….

Những cuộc hành quân của lính chiến trường…

Cuộc hành quân thứ nhất: từ Quảng Bình vào Thượng Lào để mở đường 20 Quyết Thắng.

Chúng tôi được lệnh hành quân dọc theo đường mòn giao liên, lúc đó chúng tôi gọi là đèo 1001, tôi không nhớ chính xác, nhưng đó là con đường giao liên bằng đường đất, đi xuyên qua núi từ Quảng Bình sang Lào… Con đường này lúc đó rất khó đi, đường đất trơn tuột… dốc thẳng đứng, đi qua nhiều lau sậy, vào những ngày mưa thì từng đoàn vắt đuổi theo… nghe rào rào… rồi những chú vắt cứ thế “tùy tiện” chui vào bất cứ đâu… mà chúng có thể chui được mà “không hề xin phép” các cô chú bộ đội… May mắn là khác với đỉa, những chú vắt sau khi hút no máu thì tự lăn ra mà không “đóng đô” lại đâu đó trên cơ thể như loài đỉa… Trong đoàn hành quân cũng có đống chí sợ vắt cũng khóc, sợ thú rừng cũng khóc, mang vác nặng cũng khóc… nhưng là khóc thì chẳng có ích lợi gì vì có ai nghe đâu, mọi người đều mải miết đi… đi, may ra chỉ có gió, mưa, và những chú vắt rừng nghe được… Nói thế thôi, trong các cuộc hành quân tôi là người thường đi trước, nhưng lại thường xuyên đứng đợi hoặc lộn lại đằng sau để xem các đồng chí có người nào tụt lại để còn giúp đở…có đồng chí nặng quá không mang theo được đã vứt lại cả những bao tượng gạo, những tăng màn, quần áo, thế là tôi phải nhặt hết, mang theo trên đôi vai của mình có lúc đến hơn 50kg… Nếu không mang đi dọc đường lấy gì mà ăn, đống chí mình lấy gì mà ngủ…
Có lệnh được nghỉ giải lao… cả đoàn quân dừng lại, người thì nhanh nhẹn đi kiếm nước tranh thủ bắc ngay tăng gô lên để nấu cơm, một số đồng chí mệt quá nằm ngay ra vệ đường ngủ một giấc… tôi tranh thủ đào vội cái bếp Hoàng Cầm để cho anh em cùng nấu cơm, và đi vào nhặt nhạnh nắm củi để nấu vội tăng gô cơm… Khổ nhất là khi đi qua Binh Trạm 14, chẳng có lấy một giọt nước nào: “Nước khe cạn bướm bay lèn đá” … thế là cả đoàn quân chia nhau múc những tăng gô nước ở khe đá cạn đầy ắp những con nòng nọc… đến khi nấu xong cơm thì nòng nọc cũng nằm lẫn gạo như là thức độn thêm vậy… ấy thế mà lính ta cứ chén hết sạch ăng gô cơm ngon lành… Có lẻ nhờ có thêm “chất nòng nọc” nên sau khi ăn chúng tôi đi nhanh hơn. Tuy nhiên trong hàng quân cũng có sự cố xẩy ra, một số đồng chí kêu mất bao tượng gạo, đồng chí khác kêu mất súng, có cả đống chí mất cả tăng võng… lại có tiếng khóc thút thít của ai đó giữa hàng quân. Hóa ra khi trời nhập nhoạng tối, lính ta tranh thủ ngủ thế là cánh dân công hỏa tuyến đi qua họ “mượn” mất lúc nào không biết… trong đêm tối âm u của núi rừng… tiếng khóc… tiếng khóc cứ nghẹn lại như bị ai đó chặn lại ở cổ họng chỉ nghe những tiếng nghèn nghẹn… như tiếng chú cóc nghiến răng lúc trời chuẩn bị mưa…
Đoàn quân lại đi… Và rồi B52 rải thảm… Cánh lính ta đều là con em đi từ khu 4 cho nên chuyện bom đạn là lẽ thường tình, có đi chiến trường hay ở nhà thì cũng vẫn bom đạn nó réo rắt cả ngày, chẳng mấy ai để ý, bom cứ thả và đoàn quân cứ đi… nhưng lần này thì không thể bình thường được nữa… bom ném đúng giữa đoàn quân… tôi đang đi phía trước thì bỗng nhiên có tiếng hét “nằm xuống”… bom B52 đấy… Tôi chưa kịp định thần thì cả đám lửa khồng lồ đã bùng lên, tiếng máy bay B52 rít qua đầu người… Đã là B52 rải thảm thì khi nghe tiếng bom nổ mời nghe được tiếng máy bay rít qua đầu… và có đến hơn chục đồng chí … chiến sỹ gái… đã vĩnh viễn ra đi, hơn chục đồng chí chiến sỹ gái khác bị thương….
Thật chẳng biết nói thế nào… mấy bạn lớp 10B Phan Đình Phùng đều là dân thị xã… chẳng biết nghe ai bảo mà khi thấy máy bay ném bom thì chạy đến nấp sau những phi xăng dầu… và thế là bị bỏng nặng… đến bây giờ vẫn còn một đồng chí bị cháy gần hết mặt sống tại thành phố Hà Tĩnh –  đống chí Toàn…
Cuộc hành quân được chuyển sang đi bằng ô tô tải… chúng tôi nằm chung với những bao gạo đầy ắp trên xe, cả nam và nữ nằm chung một xe… Chúng tôi lấy bao gạo làm “vì tuyến 17”, nhưng đến khi ngủ quên, xe xóc mạnh thì lúc thức dậy thấy mình đang ôm một “Bao gạo” có hẳn cả quần áo và cả râu… thật kinh hoàng… Tạm nghỉ điểm lại quân số: thiếu mất một đồng chí nữ… hóa ra đồng chí này nằm trên gạo nên khi xe chạy xóc quá bị rơi xuống đường lúc nào không biết… Thôi thì để đơn vị khác cứu giúp… đoàn quân cứ thế mà đi.

Cuộc hành quân thứ 2: 5 chiến sỹ gái hành quân sang Nam lào sau khóa huấn luyện hữu tuyến

Chuyến đi này chỉ có 5 người và cán bộ giao liên dẫn đường…
Tôi còn nhớ như in trong nhóm chúng tôi có Tôi, Hương, Thuần, Mão và Hán. Hương, Mão và Hán là người Nghệ an – Nam đàn, còn Thuần ở Nghi Đan, Nghi Xuân Hà Tĩnh. Sau này tôi được về làm việc cùng với Thuần ở Cơ quan Tham mưu vận chuyển của Binh trạm 41.
Hương xinh, nhỏ nhẹ nhưng sức khỏe yếu. Đồng chí ấy luôn đi sau, vừa đi vừa khóc… tôi luôn là con lừa mang hộ hành lý cho Hương, nhưng rồi sau này Hương phải nằm lại dọc trạm giao liên vì sốt rét không thể đi được nữa…

Lại nói chúng tôi hành quân dọc các trạm giao liên… đó là thời điểm chiến tranh ác liệt nhất, bởi mới có “Mậu thân năm 68” quân mình bị tổn thất ghê gớm. Với cái thế cài răng lược, nhiều nơi quân mình bị chặn hết mọi con đường chi viện… và cảnh tượng đó cũng xẩy ra với các trạm giao liên… Chúng tôi đi mỗi ngày qua được một trạm giao liên, càng lên cao càng chậm… mệt, đói, khát và những cảnh tưởng gặp dọc trạm giao liên đã làm cho chúng tôi vô cùng đau đớn… nhưng cũng nung nấu thêm ý chí quyết tâm hành quân để đến đơn vị chiến đấu… Những cái võng tăng ở các trạm giao liên vẫn còn đó, lác đác những thi thể đồng đội nằm trên võng, tay vẫn còn nắm chặt những lá thư, những tấm hình của mẹ, của vợ của con nhỏ và ra đi thanh thản… các anh ra đi không phải vì bom đạn mà vì đói, sốt rét, bệnh tật… Đâu đấy vương vãi những lá thư với những dòng chữ đã nhòe do mưa gió… Chúng tôi tận mắt chứng kiến bao nhiêu đồng đội hy sinh như vậy dọc theo đường giao liên… Nhưng chẳng có ai có thời gian để dừng lại chôn cất các anh… Chúng tôi mãi miết đi… đi mãi để mong đến đơn vị chiến đấu… để trả thù cho đồng chí của mình…

Ba tháng trời hành quân, đói khát và bom đạn, thám báo… rình rập chúng tôi, cái chết luôn luôn kề cận… Thế nhưng với sức trẻ và ý chí “Vì miền nam ruột thịt” đã thôi thúc chúng tôi nuốt nước mắt vào trong, đẩy căm thù giặc Mỹ xâm lược lên đến đỉnh đầu… Trong mỗi chúng tôi chỉ có một quyết tâm là phải vượt qua được chặng đường gian khổ để sớm đến đơn vị tham gia chiến đầu…

Tôi đã gặp bao nhiêu thanh niên xung phong, dân quân hỏa tuyến, có cả phụ nữ, nam giới đồng bào Vân kiều, Pako… đi tải đạn, tải gạo… Họ mang vác trên đôi vai của mình một trọng lượng hơn cả cơ thể họ, đi hết ngày nọ đến ngày kia để tiếp thêm gạo vũ khí cho tiền tuyến… Thật cảm phục… Văng vẳng bên tai tôi bài hát: “Đi chiến trường gùi trên vai nặng trĩu…” là như thế đó. Gặp nhau chưa kịp chào câu “đồng chí” đã vội vượt lên rồi… tiếng thở dốc, tiếng bước chân nặng nề là vậy nhưng chẳng có ai lùi lại phía sau… tất cả đều cố gắng đi thật nhanh về phía trước… Càng đi vào trong chúng tôi càng gặp những cán bộ y tế cung với những chiếc võng và trên đó là những người thương binh nằm bất động… đi theo hướng ngược lại… Điều đấy cho thấy Chiến trường ngày một gần hơn…
Dọc đường… đi qua những bãi lau… những dàn vắt… chạy nhanh theo đoàn quân… và sau đó khi đã ăn no máu mấy chú vắt lại tự lăn ra khỏi cơ thể… Những người lính… chẳng còn ai buồn nhớ đến là đã bị bao nhiêu con vắt cắn… và nó đã từ đâu chui ra khi đã no nê máu…

Sau ba tháng tôi và 3 đống chí còn lại được phân công về Trung đoàn bộ trung đoàn 541 mà lúc bấy giờ gọi là Binh Trạm 41. Tôi được phân công về làm anh nuôi của trung đoàn bộ. Một nhiệm vụ mới bắt đầu.

Anh Nuôi…
Thời gian đầu được điều về làm anh nuôi tôi hơi buồn vì chỉ mình tôi và Mão
Chiếc bếp Hoàng Cấm nằm cheo leo trên dọc theo sườn núi… Mùa mưa… củi không bén lửa… đỏ hoe cả mắt, có những hôm vừa nấu cơm vừa đi kiếm củi… Lần đầu tiên tôi biết thế nào là chia cơm cho đồng đội… Thức ăn hàng ngày là rau rừng, lá sắn, thỉnh thoảng có thêm bữa măng rừng luộc… Còn cơm ư….có đến 2/3 là độn với sắn khô xay nhỏ, hoặc bột mì trộn lẫn với bao nhiêu là mọt… Tôi luôn cố gắng đi thật xa để may ra hái được nhiều rau hơn….hôm nào may mắn còn bắn thêm được con sóc, con thỏ…
Nhìn cánh lính ăn uống ngon lành mà mình cảm thấy rất vui và càng cố gắng hơn… Kể cũng buồn cười… có mấy anh cứ đến nhận đồng hương… để mong được “ưu tiên” thêm mấy miếng cháy… có anh lại còn tỏ ra ân cần với mình nữa chứ… toàn nó những lời… có cánh… Mà mình lúc đó ngố lắm có biết tán tỉnh gì đâu… anh nào mà nói nhiều thì có khi lại còn ăn thêm mấy cái que cời bếp chứ bộ…

Thời gian làm ăn nuôi cũng có những kỷ niệm vui… khi lính ta lẻn sang doanh trại của thanh niên xung phong ăn trộm “áo cúc sê” mà đỏ của chị em thanh niên xung phong… để đem đến cái chợ trong bản người Lào Thưng đổi lấy mấy con gà… khi về ăn vừa mỉa mai sao gà hôm nay già thế… người ngoài không biết cứ thắc mắc là gà ngon thế sao lại bảo già… Mấy hôm sau các o thanh niên xung phong đến tận lán trại đơn vị mình bắt đền cánh lính trẻ… mấy chàng còn chỉ vào bụng… ý nói nó đã vào hết dạ dày rồi…

Có một kỹ niệm mình không bao giờ quên, đó là mấy đống chí cùng đi với mình ra chợ… thấy con lợn của đồng bào ngon quá nhưng không có tiền mua nên đã… nói với mấy anh chàng người Lào rằng… có thể đổi cái bộ đội này… ý nói là mình, để lấy con lợn… Đồng bào Lào Thương vốn tính thật thà… đã đồng ý trao cho mấy chàng con lợn… và chạy đến năm tay mình kéo đi… mình sợ quá… vội chạy một mạch về đơn vị… Mấy hôm sau… các chàng trai Lào Thưng kéo đến đòi vợ… mình phải trốn biệt dưới hầm và bị trung đội trưởng mắng cho một trận… Oan thật… có phải tội của mình đâu… tại mấy chàng lính công binh đó thôi…
Một lần khác, mình đi ra vườn rau tăng gia… để hái rau và bón phân cho rau… thì bất ngờ máy bay Mỹ bay vè vè trên ngọn cây, đây là một loại máy bay Bà già, chuyên dùng loa để chiêu hồi… chúng ném cả những nắm truyền đơn xuống bãi rau mà tôi đang nấp… rà xuống sát vườn rau… chắc chắn là mình đã bị lộ… Chiếc trực thăng bay đến thả ngay dây thang xuống… và mấy tên lính ôm súng định nhảy dù… mình chẳng còn cách nào khác… đành vác súng chĩa thẳng vào máy bay nổ súng… và sau đó chạy thục mạng về đơn vị… Mình thông báo tình hình… đơn vị được lệnh hành quân gấp… sau 30 phút doanh trại chúng tôi vừa ở đã tan tành dưới những trận B52… oanh tạc… Một trận nhớ đời… Mình bị thủ trưởng phê bình cho một trận… nhớ đời…

KỲ NGHỈ PHÉP CỦA LÍNH…
Mình lại chợt ùa về bao kỷ niệm của những ngày được đi phép.
Tháng 12 nắm 1973 mình chuyển về đóng ở Khe sanh, Tà Cơn… tỉnh Quảng Trị và rồi mình được đơn vị cho đi phép về nhà thăm gia đình sau 3 năm nhập ngủ… Mình với cái ba lô, vài ba bộ quần áo… lên đường đi bộ từ Quảng trị về quê… Chắc có lẽ vì thân gái dặm trường cho nên mình được một đống chí lái xe tải chở gạo cho đi nhờ… Lắn lưu trên xe rồi sau 2 ngày cũng về đến nhà, với niềm vui không tả, mình đi như chạy nhanh về nhà… nhưng nhà trống không, chẳng có ai cả… Mình gọi toáng lên thì được hàng xóm cho biết là bố mẹ mình đi làm ngoài ruộng… Mình bỏ ba lô và đi ra ngoài ruộng tìm cha mẹ… hóa ra hai ông bà đang thu hoạch khoai, lúa, lạc… Thế là rời ngay ba lô mình lại đặt ngay cái gánh vào vai… đến mãi trưa… mới được nghỉ về nhà.

Vừa ăn cơm xong mẹ mình bảo… “Lần này về mày lấy chồng di chứ… mày cũng đã 21 tuổi rồi còn gì… không lấy chồng thì ế đấy cơn à… Mình buồn cười… mấy năm ở lính có biết yêu là gì mà mẹ lại bảo lấy chồng… Mình nhỏ nhẹ bảo: Con làm gì có ai mà lấy… Mẹ mình đứng phắt đậy nhìn mình như người từ hành tinh khác đến… “Tao cho mi nói lại… mi nói mi chưa có ai… thế cái anh… người Thạch Khê ấy là sao… tại sao năm ngoái họ lại mang cau trầu, lễ lạt đến ăn hỏi… Ôi lúc đó mình quá ngạc nhiên… thật sự là mình không biết thật…. Mẹ mình bắt đầu kể lể: rằng họ đã mang cả thủ lợn, gà, cau trầu kẹo bánh đến ăn hỏi rồi, và họ nói là mi đã nhận lời yêu anh… T … Cái tay T này mình có biết, lúc đó nó là trung đội trưởng trung đội thông tin… mấy lần anh ấy đi lên trung đoàn bộ họp có gặp mình đang vắt vẻo trên nóc nhà Hội trường trung đoàn bộ đang lợp lại nhà… Tay này hơn mình 3 tuổi… da ngăm ngăm đen, hiền lành… và gặp mình là cà cuống chẳng bao giờ nói cho ra đầu ra đũa… mặt lại còn đỏ ửng lên… mình thề là chưa bao giờ anh ta nói là YÊU mình… thế mà lại bảo với gia đình đi ăn hỏi mới lạ…
Phần vì tò mò, phần vì cũng muốn xem thực hư thế nào… mình rủ ông anh trai đi đến nhà tay ấy…
Vừa đến nơi, mới chào hỏi vài câu… (nên nhớ là mình vẫn mặc quân phục bộ đội) thì cả họ nhà tay ấy đến nhà và vây chặt lấy mình… Một ông trạc tuổi chú mình xông ra bắt tay mình lắc lắc và nhìn mình như muốn nuốt trôi mình và nói ” Ồ o đã về, cả nhà thấy chưa, nhà mình đi trước một bước là rất đúng… Bây giờ thì ván đã đóng thuyền rồi còn sợ gì nữa… Quả thực lúc đó mình chẳng biết gì cả… Một bà khác chạy lại gần mình, nhìn mình ở mọi tư thế rồi nhận xét như đinh đóng cột: “Cái ngữ này… thì ngày phải cày được 3 sào ruộng chứ chẳng chơi…”…. Ôi họ đang đánh giá mình chẳng khác gì họ mua một con bò, một con trâu để về cày ruộng… mình vừa xấu hổ vừa ngại ngùng thì ông anh mình tự nhiên tức cảnh làm mấy vần thơ và đọc lên luôn… cả nhà tay T thích thú lắm quây lại bên anh mình… thế là mình thoát nạn…
Gia đình anh T giết gà khoản đãi mình và anh Quang…
Ăn cơm xong…mình ra về với những lời dặn dò của “bố mẹ chồng tương lai” bất đắc dĩ… Mình thì tức… cáu lên… còn anh trai mình thì lại tiếp tục làm thơ trêu mình…
Được một ngày… cả họ nhà anh ấy lên gửi quà cho anh T và căn dặn và 2 đứa nên tổ chức cưới trong đơn vị trước khi ra quân… Mình ừa ào cho xong chuyện… và chào hỏi để họ nhà trai ra về với niềm tin rằng mình sẽ là con dâu họ… Mẹ mình bàn với mình một viễn cảnh sẽ cưới chồng như thế nào… Mình tức quá bảo mẹ: “Con không yêu đương gì cả làm sao mà lấy… Mẹ thích thì mẹ đi mà lấy… Đang ngồi thái rau lợn, mẹ mình cầm cả con dao lia vào mình… may mình dùng động tác thoát thân song phi ngay ra khỏi nhà… chứ dính cái dao ấy… thì bây giờ mình đã thành phế binh rồi…
Ngày hôm sau tuy vẫn còn 5 ngày phép, nhưng mình đã vội vã lên đường để trở về đơn vị… với một mong muốn là gặp lại cái tay Trung đội trưởng ấy cho lão ta một trận…
Lôi thôi lếch thếch ba lô trên vai lại đi bộ vào Quảng Trị… May mà sau một ngày đêm ngày đi đêm xin ngủ nhờ nhà dân… mình đến được phà Long Đại… và có một đồng chí lái xe dân dụng… cho mình đi nhờ… nhìn thấy cái anh chàng ấy mình sợ lắm… mặt mày đầy râu quai nón, rất lãng tử và phong trần… Nhưng sau khi đi đến thị xã Đông Hà mình mới dám chắc anh ta là người tốt… Mình đang định đi bộ tiếp vào thị trấn Tà Cơn cách đấy đến 50 km, thì gặp ngay một anh trong đơn vị… và mình biết được đơn vị đã chuyển quân ra đóng tại cây số 9 đường 9, tức là huyện Cam lộ tỉnh Quảng Trị, cách Đông Hà 9 km… Mình vội vàng đi về đến đơn vị thì trời xẩm tối… Việc đầu tiên mình làm là đi tìm đồng chí T xạc cho anh ta một trận… Nhưng khi gặp mặt anh ta mình lại chẳng nói được điều gì… mình trả lại toàn bộ quà cáp cho anh ta và bảo anh ta “đồ dở hơi”…. và ra về… Tối hôm đó mình nghe tiếng đàn ông khóc từ lán đơn vị thông tin vọng lại… Mây ông đồng hương HT xúm lại mắng mình như tát nước… mình bỏ về đắp chăn ngủ chẳng nói chẩng rằng… Kể ra mấy cái ông này hay thật… tim mình có nói điều gì đâu, có bảo là yêu ai đâu mà lấy chồng…
Nhưng theo quan niệm của quê mình ngày ấy có người ăn hỏi rồi coi như đã lây chồng….hay thật…

Mình lại tiếp tục lãnh đạo trung đội công binh nữ…. chuyên đi làm đường, làm lán trại, thông đường, rải đá dọc đường để giảm tốc độ của xe phòng chống tai nạn….
Trung đội mình gồm 34 người toàn là các cô gái QB mới nhập ngũ năm 1972, o nào cũng đẹp và rất ngây thơ… nhưng đi làm thì rất chăm chỉ và rất thích trung đội trưởng lãnh đạo… Mình luôn đầu têu các trò nghịch ngợm để bắt cánh lái xe dọc đường 9 phải cho cả trung đội mình đi nhờ về nhà… sau mỗi ngày làm việc.
Một lần nữa cánh lái xe trên đường 9 đoạn đi qua huyện Cam Lộ lại khét tiếng với trung đội của mình…. cứ thấy trung đội mình đi làm về là cư như các anh ngoan ngoãn dừng lại chở bọn mình đi về đơn vị… nếu đi bộ thì cũng phải mất 3 tiếng chứ bộ…
Chắc các bạn sẽ hỏi rằng tại sao cánh lái xe chiến trường mà ngoan vậy…. Nói chung các đồng chí này cũng đã được trung đội trưởng P và các ô Quảng Bình dạy cho nhiều lần rồi… có những lần kính xe còn bị bọn mình ném vỡ tan… chỉ vì không dừng lại cho bọn mình đi nhờ… mà lúc đó cánh bộ đội nữ công binh chúng mình còn đi lên cả trên các xe ben đổ đất đấy… Có lần lái xe nghịch ngợm đã đổ cả trung đội xuống đường 9… và rồi lái xe ăn đủ… chỉ cần mỗi o QB cho một đấm thì cái lưng cũng đã nát nhừ rồi…

Lần sau mình sẽ kể tiếp cho các bạn nghe câu chuyện: “ĐỒNG CHÍ CÓ NHIỆM VỤ LẤY CHỒNG, mà đồng chí chủ nhiệm Hậu cần ra lệnh cho mình nhé… Chính vì mình không chấp hành mệnh lệnh lấy em trai chủ nhiệm hậu cần nên bị điều ngay về Đại đội công binh vất vả nhất thời đấy.

TÌNH YÊU CỦA LÍNH

Nhắc lại chuyện tình yêu của Lính mình lại nhớ đến một lần nhà văn Lê Lựu đến thăm cơ quan mình, nghe Nhà văn nói về tình yêu của Lính mình cũng thấy hay… nhưng có lẽ chưa lột tả hết được… tình yêu ấy như thế nào… cảm nhận này chỉ có người trong cuộc mới hiểu được, nhất là chiến sỹ gái như mình…
Mỗi người chỉ có một trái tim để yêu thương… đối với cánh lính thời ấy, trái tim của họ tràn đầy nhiệt huyết, tràn ngâp tình yêu quê hương, đất nước và với một mong mỏi nhất là Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ để giải phóng miền Nam ruột thịt, thống nhất đất nước… Khi trái tim đã tràn ngập tình yêu Tổ quốc, liệu còn chỗ nào cho tình yêu đôi lứa chăng… Vẫn có, mình cam đoan với các bạn là vậy. Nhưng…
Tình yêu của lính thường bị dồn ép lại… trong trái tim nhỏ bé của mỗi người ngày ấy thường để tình yêu tổ quốc lên trên hết… nói thì các bạn lại bảo sáo rỗng nhưng đó là sự thật… Ngày ấy, mình cũng là một thiếu nữ… chứ bộ, cũng có cảm xúc và cũng thích được yêu và có tình yêu đẹp… nhưng chẳng hiểu sao… cho đến năm 22 tuổi mình vẫn chẳng biết tình yêu là gì… mà cho đến tận hôm nay mình cũng không dám nói mạnh là mình đã biết… thế mới chán… Khi đang trong chiến trường, mình đã thấy các đồng chí của mình đã có những tình yêu đẹp… Đặc biệt là cánh lính thông tin… tình yêu đi qua 2 đầu nỗi nhớ qua tổng đài hữu tuyến 40 số… Đồng chí của mình, những chị người Khu 3 (lúc đó bọn mình gọi như vậy) có giọng nói ngọt như mía lùi… đồng chí nam nào nghe nói một hai lần qua thông tin hữu tuyến đều nghiện… hết. Mình còn nhớ một lần, có một chị kể lại cho mình rằng chị ấy đã yêu suốt nửa năm một đồng chí công binh nào đó… chắc chắn là một sếp đại đội hay tiểu đoàn gì đó… hàng ngày 2 người vẫn nói chuyện với nhau qua đường dây hữu tuyến… thế rồi một ngày đồng chí nam hẹn chị đến một địa điểm để gặp mặt nhau… Chàng bảo nàng hãy buộc một cái khăn tay vào cánh tay trái để dễ bề nhận ra nhau… Nàng ra đi trong bao nhiêu niềm mong ước được gặp chàng… được cùng chàng đi hết khoảng đời còn lại… có những đứa con xinh đẹp… Thế nhưng cuộc đời vẫn thật trớ trêu… nàng đến điểm hẹn… với một cái khăn phiêu… tím buộc trên cánh tay phải… đợi chàng… Nơi điểm hẹn hết đoàn quân này đi qua, lại đến thanh niên xung phong, dân quân hỏa tuyến… Nhưng chẳng thấy ai đến hỏi nàng… nàng đau khổ tột đỉnh trở về đơn vị đắp chăn khóc thầm… những giọt nước mắt đau khổ lăn trên gò má… với nước da xanh xao vì bị sốt rét rừng già hành hạ… Sau đó cánh lính công binh kháo nhau rằng người lính đó đã đến… nhưng không dám ra mặt nhận người yêu… vì người tình trong mộng của anh là một người khác… xinh đẹp, trẻ trung, khỏe mạnh và có giọng nói hút hồn, có mái tóc dài thướt tha… Còn người con gái mà anh nhìn thấy ở đại ngàn Trường Sơn lúc đó lại quá khác xa với những gì anh thường nghỉ đến: Mái tóc lưa thưa… rụng gần hết, nước da xanh xao, cập mắt thâm quầng… và đặc biệt không còn là một thiếu nữ ở độ tuổi đôi mươi… (bởi lúc đó chị đã đi lính được 7 năm, tuổi cũng gần xấp xỉ ba mươi)… Anh biết mình có lỗi nhưng trái tim anh đã không còn rung động như khi anh nghe nàng nói chuyện qua tổng đài… Ôi…tình yêu muôn thủa… đàn ông vẫn yêu bằng mắt… là như vậy…
Sau này cánh lính Trường Sơn thêu dệt thành những giai thoại về câu chuyện tình này… Mình lúc đó cứ thương chị ấy quá, giá chiến tranh không cướp đi nhan sắc của chị, tuổi trẻ của chị, thì đâu đến nỗi gặp mặt người yêu lại trở thành nỗi bất hạnh đến nhường ấy… Mình lại nghỉ đến mình và tự nhủ: “Chẳng thèm lấy chồng làm gì… cứ ở vậy… ở trong quân ngũ đến lúc nào cũng được…

Nhưng sự đời chẳng bao giờ theo ý mình… Mình nổi tiếng cả Binh trạm về tính tình nghịch ngợm, nhưng cũng nổi tiếng về những pha… bất thường, như hành quân mang theo cả con lợn trên vai… Cánh lính trẻ nhìn mình với cặp mắt nghi ngại… có phần sợ… sợ… bởi cũng có chàng thả ra những lời có cánh đã bị mình phê phán nặng lời: “Đồng chí toàn vớ vẩn… Tổ quốc chưa được giải phóng… làm sao mà lại đi mưu cầu hạnh phúc cá nhân…”. Ôi bây giờ nghỉ lại không hiểu tại sao lúc đó mình “Bôn” thế…
Mình sống và chiến đấu hồn nhiên như bông hoa rừng bên cạnh rất nhiều nam đồng chí, mình bày đặt ra đủ trò… từ lấy nhọ nồi bôi vào ống thuốc lào của mấy đống chí vệ binh của trung đoàn… cho đến lấy quần áo, dày dép. ảnh… của các anh đặt lên bàn thờ… thắp hương nghi ngút khi các anh lên chòi canh máy bay giặc Mỹ… Các anh đều quý mến mình, xem mình như em gái… và nhiều khi còn ái ngại cho mình vì nếu không được ra quân sớm chắc chắn sẽ “ế chồng”… Mình còn nhớ anh Cầm người Nam Đàn, Nghệ An, rất yêu vợ, cứ tha thiết bảo mình đổi cho anh ấy một miếng vải lụa để cho anh ấy gửi về cho vợ… chẳng là chiến sỹ nữ mỗi năm được phát 2 bộ quần áo và một miếng vải lụa may quần…). Mình đồng ý và anh ấy bảo mình viết cho anh ấy mấy chữ để có người đi phép gửi về cho vợ… bởi anh ấy không biết chữ… Ba tháng sau, vào một ngày mùa mưa tầm tả… anh Cẩm nhận được thư của vợ…bảo mình đọc cho anh ấy nghe… Mình vội mở lá thư ố vàng ra… chao ôi những con chữ to như con gà mái ghẹ cứ nhảy múa trước mặt tôi… vì tôi cười nghặt nghẽo lúc đọc thơ cho anh ấy, nếu bạn đọc chắc bạn cũng cười như tôi: ” Thầy nó kính mến,,, em cảm ơn thầy nó đã gửi về cho em miếng vải lụa… em thật cảm động… mỗi lần đưa quần ra mặc em lại thấy bóng hình anh trong đó…”. Tôi đọc xong… cầm lá thư của anh chạy mất tiêu, còn anh thì cố đuổi theo để lấy lại bằng được lá thư… bởi lá thư đó chính là tình yêu của anh… là sợi chỉ mong manh còn kết nối anh và gia đình, hậu phương… Cánh lính bọn tôi lúc đó có thư là chia nhau đọc… không phân biệt thư của anh hay của tôi… đọc xong có mấy người nước mắt cứ ngân ngấn… còn Thuần bạn tôi thì chạy về lán khóc rưng rức… Thuần người Nghi Đan, Nghi Xuân… yếu đuối hay khóc nhè…, tôi thì chẳng việc gì phải khóc… 4 năm đi lính chỉ nhận được một bức thư duy nhất của mẹ… Mẹ tôi viết bằng thơ hẳn hoi… tình cảm lắm (rất tiếc là không còn để được đến nay)… Lính ta ít nhận được thơ vì nếu anh, chị, mẹ… có viết thì nó cũng thất lạc mất làm sao mà đến được… bởi đơn vị đóng quân ở đây vài tháng lại hành quân đến địa điểm khác…  đấy là chưa nói… bản thân tôi bị chuyển đơn vị rất nhiều lần…

Mà cuộc đời thật lạ, có bi…thì rồi sẽ có hỷ… Năm 1973, sau khi ký hiệp định Pari, những chiến sỹ nữ bắt đầu được giải ngũ trở về hậu phương, ắt hẳn chẳng ai muốn chị em chôn vùi tuổi trẻ của mình ở chiến trường mãi mãi… Cánh lính đồn nhau của một chị nhập ngũ từ năm 1964 người Ninh Bình được xuất ngũ về nhà… Khi thủ trưởng đơn vị hỏi nguyện vọng gì… thì chị ấy trả lời: “có một tấm chồng”… Ôi mong ước sao mà giản dị nhưng sao lại khó thế… chính ủy đơn vị… suy nghỉ và hỏi xem chị thích ai, yêu ai… thì chị nói ngay ra một cái tên của một đồng chí tiểu đoàn phó… đồng hương với chị… cũng ở cùng Binh Trạm
Một mối tình đơn phương đã được chôn chặt trong lòng trong nhiều năm… thế là đồng chí tiểu đoàn phó được gọi lên… với một nhiệm vụ… là giúp Binh trạm thực hiện nguyện vọng của chiến sỹ nữ trước khi xuất ngũ về hậu phương… Thế rồi một đám cưới cũng được tổ chức, một con bò được mua về làm thịt và một đội quân hậu cần được điều động để lo bếp núc… Mình được điều sang tổ anh nuôi… Mình cùng một số cán bộ hậu cần được phân công nấu ăn… Với chiếc chảo to, bếp Hoàng Cầm cheo leo trên sườn núi, mình đi xuống suối gánh nước đổ đầy mấy cái nồi quân dụng, nấu một nồi cơm thật to… Cánh lính nam thì làm thịt bò và xào nấu… chế biến… Thỉnh thoảng lại được mấy cái anh vệ binh chạy đến nhắc nhở không được để khói nhiều… vẫn sợ bị ném bom,… mình mồ hôi nhễ nhại, nấu được một nồi cơm quân dụng to vật vả… cơm đã 8.5 (chưa chín hẳn)… thì thấy kháo nhau là cô dâu đã đến… thế là mình ba chân bốn cẳng chạy đi xem… chẳng còn quan tâm đến cơm nước gì… đang say sưa chen vào xem cô dâu (vẫn mặc quần áo bộ đội thôi nhé, lúc đó có gì hơn đâu)… thì nghe tiếng của ai đó: “Đồng chí P. đâu rồi, nấu cơm nấu nước thế này à… cơm mà khê thì còn gì nữa… mình ù té chạy về… nhưng chao ôi… nồi cơm đã có mùi khê… Mình vội lấy luôn lấy cục than củi cho ngay vào nồi cơm, hy vọng nồi cơm sẽ bớt khê…
Cả Binh trạm trầm trồ chú rể đẹp trai quá… còn cô dâu thì… nói thế nào nhỉ: da mái xanh, tóc lưa thưa, tuổi đã xấp xỉ chú rể… như thế mời thấy chiến tranh cũng mất bình đẳng thật, làm phai tàn sắc đẹp của bao nhiêu thiếu nữ… Thế mà sau đó nghe phong phanh chú rể được cấp trên cho đi phép về nhà cùng cô dâu… nhưng giữa đường trốn lại đơn vị… chẳng biết tại cái gì… chắc tại cái nồi cơm mình nấu khê chăng… Mình ân hận mãi về cái vụ này…

Mình nói chuyện tiếp về chuyện của mình nhé… Trong hơn 4 năm quân ngũ mình bị chuyển đi mấy đơn vị liền… nhưng có lẽ định mệnh đã trêu chọc mình khi mình đang ở Ban Tham mưu vận chuyển thì được lệnh chuyển về Ban Hậu cần… Thời đó được chuyển về Ban hậu cần là ai cũng ước mơ… Mình cũng chẳng hiểu tại sao mình đang yên lành bên Ban Tham mưu vận chuyển cùng với đồng chí Thuần thì bị chuyển đi, làm thống kê kho hàng bao nhiêu năm rồi… bây giờ lại về Ban Hậu cần… Thế nhưng làm sao mà dám hỏi, lính thì chỉ biết tuân lệnh thôi… Ban hậu cần có một đồng chí chủ nhiệm người Hoàng Hóa Thanh Hóa lúc đó cũng đã tầm tuổi 40…
Công việc của mình là thống kê tất cả những mặt hàng hậu cần chuyển từ ngoài vào lưu lại ở các kho của binh trạm… ngoài ra còn chăn nuôi, tăng gia rau… ại nói chăn nuôi lợn… mình nổi tiếng cả Binh trạm là mát tay… chú heo nào vào tay mình chỉ cần bốn tháng là xuất chuồng và có đến hàng tạ thịt, còn rau thì khỏi phải nói… Ban hậu cần tại thời điểm đó được khen thưởng về vượt chỉ tiêu tăng gia sản xuất là nhờ có mình… Những năm tháng ở trong quân ngũ mình được biểu dương liên tục, tặng giấy khen, bằng khen, chiến sỹ thi đua… đối với mình là chuyện thường… Nhưng rồi về Ban Hậu cần được 3 tháng, mình được chủ nhiệm hậu cần gọi mình lên và giao nhiệm vụ mới, thời điểm đó mình đang ở huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị… cũng gần ngày được ra quân rồi…
Hôm được gọi lên làm việc với chủ nhiệm hậu cần… mình có chút lo lắng… chẳng hiểu thế nào… lại bị điều chuyển đi đơn vị khác… hay lại bị phê bình đây… Đồng chí chủ nhiêm nói với giọng khá quan trọng… ”Đồng chí về đây đã được hơn 3 tháng rồi, qua công tác tôi thấy đồng chí rất chăm chỉ, tích cực, luôn luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ… bây giờ tôi đề nghị đồng chí nhận nhiệm vụ mới: “Lấy chồng”… Ôi lúc đó mình choáng quá… chẳng biết nói gì, mà nghĩ lại cũng buồn cười, mặt mình nghệt ra, hai tay cứ đan chéo vào nhau… Một mệnh lệnh hay như thế mà tâm trạng mình lại… dở hơi đến vậy… mình đang chưa biết nói gì thì đồng chí Chủ nhiệm hỏi lại: “Đồng chí có nghe tôi nói không vậy? Đồng chí có chấp hành không”? Mình chỉ kịp hỏi lý nhí: “Thưa thủ trường… lấy ai ạ…” Chủ nhiệm: “Đồng chí lấy em trai tôi, hiện đang là bộ đội làm việc tại tỉnh đội Quảng Trị…” Mình tỉnh hẳn ra, phần thì tò mò, phần thì cũng muốn xem mặt chàng hôn phu tương lai như thế nào, còn trái tim mình thì vẫn ngủ yên…chẳng động đậy gì…
Hôm sau… chủ nhiệm gọi người ấy đến… và giới thiệu: “Đây là đồng chí……B… ” Ôi trước mắt mình là một đồng chí bộ đội trẻ măng, may ra chỉ hơn mình vài tuổi, lại nhỏ thấp và chẳng có gì hấp dẫn… Anh chàng cứ lúng ta lung túng như gà mắc tóc, cúi mặt nhìn xuống nền nhà không dám nhìn mình, tự nhiên mình thấy tội nghiệp cho anh chàng này quá… Chủ nhiệm để cho mình và anh B nói chuyện với nhau… ngồi 30 phút… mình không nói mà anh ấy cũng chẳng nói… mình bỏ về lán…
Sáng hôm sau, chủ nhiệm gọi mình sang và bắt mình trả lời ngay… với một viễn cảnh đám cưới… tưng bừng và một công việc làm tại tỉnh đội Quảng trị hoăc chuyển về quê TH… Còn nếu mình không đồng ý thì mình sẽ đi về đơn vị công binh…
Mình cũng chẳng đợi lâu trả lời ngay: “Thủ trưởng cho tôi Quyết định về đơn vị công binh ạ…”
Thế là sáng hôm sau tôi nhận QĐ về đơn vị công binh, mà lòng rất thanh thản… Giá ngày ấy mình đồng ý… thì bây giờ mình như thế nào nhỉ… Câu hỏi này mình đã hỏi đồng nghiệp mình rồi và câu trả lời là ” Bạn sẽ là đối tượng phỏng vấn khi bọn này nghiên cứu về nghèo đói…” Ôi nếu thế thì thật sự… mình vẫn còn may mắn chán.

Đám cưới chị Phượng + anh Phố tại Sofia, Bulgaria

14 Comments (+add yours?)

  1. Hồng Nhung
    Jan 01, 2013 @ 10:18:44

    Chào chị Phượng và cả nhà,
    Bài này của chị được post khá lâu rồi mà hôm nay em mới đọc. Càng đọc, em càng thấy đó là “Chị”. Chị Phượng của bao nhiêu năm nay, bây giờ vẫn vậy – vẫn nhiệt huyết, chủ động và mãnh liệt! Em xin chúc chị luôn giữ mãi được phong độ như vậy. Chúc anh, chị luôn mãi khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc.
    Em nghĩ câu chuyện của chị còn dài nữa. Thỉnh thoảng cho bọn em nghe một vài giai thoại mới nhé.

    Reply

  2. Phùng Công Tuấn
    Dec 28, 2012 @ 17:42:42

    Chị Phượng ơi, em nghi cái đoạn về bức thư cô vợ viết thấy bóng anh chồng trong quần mỗi lần mang ra mặc, có phải chị … sáng tác thêm ko?🙂

    Reply

  3. Phùng Công Tuấn
    Dec 28, 2012 @ 17:37:20

    Hôm nay mới vào đọc bài này. Thật là hay. Cùng sinh hoạt trong đoàn Bun 1976 với chị Phượng đã bao nhiêu năm, giờ mới đc nghe chị “bật mí” nhiều chuyện hay thế này. Ngưỡng mộ quá. Đúng là các thế hệ vàng của đất nc. Chúc anh chị và gia đình luôn mạnh khỏe và mãi hạnh phúc !

    Reply

  4. Lê Khánh
    Dec 26, 2012 @ 10:05:10

    “Tháng 12 năm 1970, như bao nhiêu thanh niên cùng trang lứa, mình đã từng 3 lần cắt máu viết thư xin được đi bộ đội. và cuối cùng nguyện vọng của mình cũng được toại nguyện.”…..
    Tôi đã từng như Chị, những ngày tháng năm 1968….Mang đơn về nhà Mẹ tôi đã khóc:
    – Mẹ chỉ có mình con là con trai!….
    Tôi không được nhập ngũ vì quá nhẹ cân (41kg), lại bé tí ti (Cao 1,51m). Các Bạn tôi nhập ngũ đầu xuân, sau đã hi sinh hầu hết tại chiến trường Quảng Trị!
    Sau 6 năm du học tại Bul, về nước tôi phục vụ Quân đội đến nay, đọc tâm sự của Chị vẫn thấy hào hùng, khí phách một thời….của chúng ta! Và lại rất đáng yêu, trân trọng…
    Chúc Chị ЗДРАВЕ И ЩАСТИЕ В ЦЯЛАТА ГОДИНА 2013! Đồng đội và Đồng môn của Chị.
    Mãi mãi là Anh, Chị ….Bộ đội Cụ Hồ!

    Reply

    • Thanh Hằng
      Dec 26, 2012 @ 11:13:20

      Đúng là đồ ăn của Tây nuôi tốt thật. Lúc đi không được nhập ngũ vì quá nhẹ cân (41kg), lại bé tí ti (cao 1,51m), vậy mà sau 6 năm du học về đã đủ tiêu chuẩn thành sĩ quan PK-KQ.

      Reply

      • Lê Khánh
        Dec 29, 2012 @ 20:49:56

        Mình vào Bộ Đội kĩ thuật, nên chẳng yêu cầu Cao To Đẹp trai, đâm ra về công tác Cơ Quan Quân Chủng ngay từ khi đeo quân hàm Trung uý!
        Thôi dù sao đi nữa vẫn phục vụ Quân đội được 34 năm! Đoàn khoá 69 của mình có gần 15 người phục vụ Quân Đội ngay khi về nước, nay hầu như đã về hưu, với quân hàm cao nhất là Đại tá, cũng có 2 sỹ quan đã …khuất núi, vì bệnh tật!

        Reply

  5. Đỗ Hà Bắc
    Dec 24, 2012 @ 19:22:17

    Chị Phượng ơi! Lâu nay chỉ đọc “ké” nay chơi ngay một bài dốc bầu tâm sự. Quá hay! Cho nên có vài lần chị em nhà mình “to nhỏ” với mấy cô Tây, có chị là mọi việc trở nên “nhỏ như con thỏ”. Tây cũng phải sợ “nữ bộ đội” mà. Nhìn ảnh cưới của “ông bà” sao thấy nhớ thế. Ai đời đám cưới anh chị “xung phong” chọn thằng em “phổ thông” làm Chủ hôn. Hai mươi năm sau, hỏi lại. Không nhớ! Cũng phải thôi. Tình yêu của … 2 lính. Nỗi khát khao…Một đêm thật vui…Vui quá…nên quên. Có sao đâu!

    Reply

    • Lê Phượng
      Dec 24, 2012 @ 21:17:21

      Cảm ơn Hằng đã copy những bài viết của mình lúc mình có cảm hứng để viết, thật sự từ lâu mình cũng không muốn nhắc lại những gì đã trải qua, bởi thời kỳ đấy tất cả bọn mình như nhau….đã là lính thì đâu nề hà hy sinh gian khổ…Còn bây giờ cuộc sống cũng đã khác nhiều, bọn mình đã là U60, nhưng con cái chưa trưởng thành nên vẫn còn phải long đong lận đận kiếm ăn lần hồi
      May mắn là vợ chồng mình vẫn khỏe (so với tuổi của mình thôi)…
      Mình và anh Phố vẫn nhớ ơn bạn bè, nhất là Bắc đã tổ chức cho bọn mình một đám cưới, mà có lẻ ở Việt Nam chẳng thể làm được, rất sinh viên, rất vui và cũng rất đáng nhớ
      Mình cảm ơn các bạn nhiều lắm, chúc các bạn luôn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và nhiều may mắn…
      Một người bạn….

      Photobucket

      Reply

      • H_Kim Oanh
        Dec 29, 2012 @ 05:33:14

        Hằng có ý tưởng tuyệt vời là post những bài viết của chị Phượng để nhiều người cùng thưởng thức những câu chuyện rất thực.

        Những câu chuyện chị viết bổ xung và tô đậm thêm những tính cách đã ̣̣được biết trong thời gian sinh hoạt cùng lớp, đơn vị: Sôi động, nhiệt tình, bảo vệ bạn bè, đấu tranh cho nghĩa đúng…🙂

        Reply

  6. Lê Thu
    Dec 22, 2012 @ 17:18:53

    Bài viết của chị thật sống động rất hay. Các anh chị phải trải qua thời tuổi trẻ vất vả nhưng rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ và tự hào.

    Reply

    • Lê Phượng
      Dec 24, 2012 @ 21:43:22

      Kính tặng những người con Trường Sơn năm nào!

      TÌNH NGƯỜI TRƯỜNG SƠN

      Gặp em xuân ấy Tà Cơn
      Nhớ cơn sốt rét Trường Sơn đêm nào
      Ký ninh còn chẳng là bao
      Ba mươi Tết có xe vào ngày mai.

      Thương em nóng lạnh đêm dài
      Gạo còn hai lóng với vài bẹ măng
      Ngước nhìn đỉnh núi bóng trăng
      Chỉ mong trời sáng anh băng vô làng.

      Lấy thêm rau đắng cho nàng
      Và thêm một nhánh mai vàng.. mừng xuân..

      Mến tặng những nàng ca sĩ nơi đạn lửa và những người lính – những fans hâm mộ một thời chiến chinh!

      TÌNH NÀNG VĂN CÔNG

      Tiếng hát nào át tiếng bom
      Hỡi cô ca sĩ lưng thon tóc dài
      Hành quân không được nghe đài
      Đến binh trạm mới gặp người văn công
      Thư tay viết vội vài dòng
      Hẹn em chiến thắng về trong hòa bình.
      Nụ cười em tỉnh tình tinh
      Da em trắng, dáng em xinh tuyệt vời
      Đêm nay đánh trận cuối rồi
      Chắc tay súng để ngày mai huy hoàng.
      Hết giặc ca khúc khải hoàn
      Sẽ tìm em giữa miên man dòng đời
      Để nghe em hát người ơi
      Bài ca năm tháng một thời …ta yêu..

      Reply

    • Lê Phượng
      Dec 24, 2012 @ 21:56:15

      TRÒN TỰ TRONG TÂM!!!

      Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
      Dù cao dù thấp cây lá vẫn xanh
      Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
      Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ
      Ta hay chê cuộc đời này méo mó
      Sao ta không tròn tự trong tâm
      Đất ôm cho mọi hạt nảy mầm
      Những chồi non vươn lên tìm anh sáng
      Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
      Chắc gì ta đã nhận ra ta
      Ai trong đời cũng có thể tiến xa
      Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
      Hạnh phúc như bầu trời này vậy
      Không chỉ để dành cho một riêng ai…

      Reply

  7. HonHuLien
    Dec 22, 2012 @ 14:43:53

    Chúc mừng Ngày Quân đội nhân dân Việt Nam, xin chúc các anh chị từng đã mặc áo lính, mãi là tấm gương cho chúng tôi.
    Bài viết của Phượng quá hay, cũng tuyệt như bài xa xứ của cậu Thu, nhưng chưa kịp đọc hết, mới đến đoạn Phượng vác AK định tiu đ/c Trung đội trưởng thì phải đi. Phượng ơi, đ/c ấy mà chưa nghỉ hưu, có khi bây giờ đang là sếp chưa biết chừng.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: