Em đẹp quá


Em đẹp quá!
Trời ơi,
em đẹp quá!
Từ đôi tay, cặp chân đẹp vô ngần,
cả đôi mắt lung linh nhìn chói lóa,
mái tóc mượt mà đẹp mãi mùa xuân.

Đừng làm anh đau lòng mãi thế
Đừng để dành, hãy cứ yêu đi!
Hãy yêu anh
với sức mạnh đôi tay đẹp đẽ
cặp chân hồng, đôi mắt, toàn thân
những động tác ban cho ân huệ,
Hãy tin anh, mãi mãi, và nhớ ghi
đừng ngốc nghếch, hãy yêu anh đi,
dù em có xấu xa độc ác,
hãy yêu anh và hãy cứ yêu anh!

Em đẹp quá!
Trời ơi,
em đẹp quá!
Trên đường phố, trên những bậc cầu thang,
Em xinh đẹp trong bộ đồ diện phố,
hay khỏa thân trong phòng tối ảo mờ
em thật đẹp khi nhẹ nhàng đưa lược
lùa trong làn tóc mượt như tơ.


Mái tóc em chứa đầy tích điện –
cứ chạm vào lại rực sáng trong đêm.
Em thật đẹp, tin anh đi, em đẹp
đến tận cùng hãy đẹp mãi nghe em
không chỉ cho anh, cho chính mình em nhé
cho cỏ cây, cửa sổ, mọi người.

Chớ tàn phá sắc đẹp mình nhanh chóng
vì ghen tuông, hãy thứ lỗi cho anh,
những sa ngã luôn rập rình đâu đó
đừng ngập vào khói thuốc nghe em.

Đừng lạc mất anh, hãy tìm anh nhé
ban cho anh niềm kinh ngạc trẻ thơ
được lần nữa ngắm em, anh sẽ
trong tay em, trong cặp mắt, anh mơ.

Yêu anh nhé,
muốn giữ em mãi mãi,
được yêu em
mãi mãi yêu em.

Sao không thể, anh không sao giữ nổi,
em như cát, mãi chẳng ngừng trôi.
Xin em chớ nói rằng em muốn
giữ anh bên mình, yêu anh mãi khôn nguôi.

Em đẹp quá!
Trời ơi,
em đẹp quá!

Từ đôi tay, cặp chân đẹp vô ngần,
cả đôi mắt lung linh nhìn chói lóa,
mái tóc mượt mà đẹp mãi mùa xuân.

Em đẹp quá!
Trời ơi,
em thật quá!

Thơ Hristo Fotev
Thanh Hằng dịch, 27/7/2012

“Колко си хубава” – Христо Фотев

Колко си хубава!
Господи,
колко си хубава!

Колко са хубави ръцете ти.
И нозете ти колко са хубави.
И очите ти колко са хубави.
И косите ти колко са хубави.

Не се измъчвай повече – обичай ме!
Не се щади – обичай ме!
Обичай ме
със истинската сила на ръцете си,
нозете си, очите си – със цялото
изящество на техните движения.
Повярвай ми завинаги – и никога
ти няма да си глупава – обичай ме!
И да си зла – обичай ме!
Обичай ме!

Колко си хубава!
Господи,
колко си хубава!
По улиците, след това по стълбите,
особено по стълбите си хубава.
Със дрехи и без дрехи, непрекъснато
си хубава… Най-хубава си в стаята.
Във тъмното, когато си със гребена.
И гребенът потъва във косите ти.

Косите ти са пълни с електричество –
докосна ли ги, ще засветя в тъмното.
Наистина си хубава – повярвай ми.
И се старай до края да си хубава.
Не толкова за мене – а за себе си,
за дърветата, прозорците и хората.

Не разрушавай бързо красотата си
с ревниви подозрения – прощавай ми
внезапните пропадания някъде –
не прекалявай, моля те, с цигарите.

Не ме изгубвай никога – откривай ме,
изпълвай ме с детинско изумление.
Отново да се уверя в ръцете ти,
в нозете ти, в очите ти… Обичай ме.
Как искам да те задържа завинаги.
Да те обичам винаги –
завинаги.

И колко ми е невъзможно… Колко си
ти пясъчна… И, моля те, не казвай ми,
че искаш да ме задържиш завинаги,
за да ме обичаш винаги,
завинаги.

Колко си хубава!
Господи,
колко си хубава!

Колко са хубави ръцете ти.
И нозете ти колко са хубави.
И очите ти колко са хубави.
И косите ти колко са хубави.

Колко си хубава!
Господи,
Колко си истинска.

Днес 27 юли се навършват 10 г. от кончината на поетът Христо Фотев (1934 – 2002).

Роден е в Истанбул през 1934 г. Завършва фабрично-заводско училище в Сливен през 1951 г. Моряк е на моторен кораб от 1953 г. до 1954 г., художник е в стенописно ателие в Ямбол (1957 г. – 1959 г.); драматург е на театъра “Адриана Будевска”, Бургас (1961 – 1962); творчески секретар е на Дружеството на бургаските писатели (1964 – 1990); главен редактор е на алманах “Море” (от 1990). Носител е на националната литературна награда. “П. К. Яворов”, Чирпан (1992), литературната и морална награда “Атанас Яранов” (1993), наградата за цялостна творческа дейност “Пеньо Пенев” (1994); “Златен Пегас”, Бургас (1994); национална литературна награда за поезия “Иван Николов”, Пловдив (1995) и други.

Творби: “Баладично пътуване” (1961), “Лирика” (1965), “Сантиментални посвещения” (1967),

Христо Фотев е един от най-нежните български поети. Стефан Цанев го определя като автор на „най-чистата поезия в българската литература“.Още с първите си книги Фотев е признат за поет явление, доказателство за това са наградите му за „Баладично пътуване“, „Лирика“, „Сантиментални посвещения“ и „Пристанище“. Сред шедьоврите на българската любовна лирика е Фотевото стихотворение „Колко си хубава!…“. Морето е централен философско – поетичен символ в лириката му.

***

Advertisements

8 Comments (+add yours?)

  1. Thanh Hằng
    Aug 13, 2012 @ 15:25:47

    Cám ơn bài thơ thật hay. Nhưng có một chút lưu ý với bạn là Hristo Botev và Hristo Fotev là hai người khác nhau. Hôm 27/7 vừa rồi là kỷ niệm 10 năm ngày mất của Hristo Fotev.

    Reply

  2. Yêu thơ Bun
    Aug 13, 2012 @ 13:17:14

    Tặng mối tình đầu của tôi

    Em đừng hát khúc tình ca ấy nữa
    Chớ rót thuốc độc vào trái tim anh
    Anh còn trẻ, nhưng đã quên tuổi trẻ
    Và ví như anh còn nhớ tuổi xuân
    Thì anh cũng không cần khai quật lại
    Những gì hôm nay anh đã căm hờn
    Và trước mặt em anh đã xéo dưới chân

    Em hãy quên cái thời anh khóc lóc
    Vì một cái nhìn, vì một tiếng thở dài
    Thuở ấy anh đã lê xiềng, đã là nô lệ
    Và chỉ vì mỗi một nụ cười em
    Anh đã dại điên, khinh thường thiên hạ
    Và tình cảm anh, anh đã dấn xuống bùn

    Cuồng dại ấy, hãy để yên trong quá khứ
    Trong tim anh tình yêu đã tắt rồi
    Em không thể hồi sinh cho nó nữa
    Bởi lòng này chỉ còn có khổ đau thôi
    Và tất cả đều phủ đầy vết lở
    Trái tim anh chỉ trùm ngập hận thù

    Giọng em rất hay, em đang còn trẻ
    Nhưng em có nghe chăng rừng hát xa kia?
    Em có nghe tiếng người nghèo nức nở?
    Theo hướng này hồn anh muốn lắng nghe!
    Trái tim anh kéo anh về những đất
    Mà máu người đang tung toé tràn trề!

    Em hãy bỏ đấy những bài ca thấm độc
    Mà hãy lắng nghe rên siết rừng già
    Cơn bão trăm năm đang gầm thúc giục
    Đang đẻ ra đời những truyện của thời xa
    Mỗi tiếng mỗi lời những câu chuyện cũ
    Lại ca lên những đau mới bây giờ

    Thì em cũng hãy hát lên một bài ca như thế
    Thiếu nữ ơi, một khúc hát đau thương
    Nói đồng bào đem bán đồng bang như thế nào ô uế
    Nói tuổi thanh niên như thế đấy chết mòn
    Em hãy hát những lệ người vợ goá
    Những trẻ con không nhà cửa quê hương

    Em hãy hát hoặc ngậm mồm hay là xéo bước
    Sắp bay đi, trái tim anh đã phập phồng
    Người yêu hỡi, lòng anh bay, em hãy hiểu:
    Đằng xa kia mặt đất chuyển vang rung
    Những tiếng ầm ào giận hờn ghê dữ
    Những khúc ca tang tóc thật đau lòng!

    Đằng xa kia bão bẻ cành răng rắc
    Gươm kiếm vặn cành thành những vòng hoa
    Đằng xa ấy những hố dài hoá vực
    Tiếng đạn vèo rít trong gió ngân nga
    Dù có chết, chết cũng là cười nụ
    Dù nấm mồ, mồ yên nghỉ dịu xoa…

    Có giọng ai nào hát hộ cho ta
    Những khúc hát buồn kia, và nụ cười êm dịu ấy
    Ồ! Giá thử như ta có thể nâng cao cốc dậy
    Và kêu to những tiếng huyết khôn cầm
    Những tiếng làm cho tình yêu cũng lặng câm!
    Và chỉ có thể từ chỗ ra đi như vậy
    Mà ta sẽ hát lên những gì ta yêu dấu trong tâm

    Thơ Hristo Botev, Xuân Diệu dịch

    Reply

  3. Dung
    Aug 08, 2012 @ 18:17:13

    Hằng ơi bài thơ dịch của Hằng hay quá , tiếp tục phát huy tài năng của em đi nhé để mọi người cùng cảm nhận được cái hay của các nhà thơ Bun chứ nếu như chỉ dịch nghĩa thông thường thì chảng thấy có cảm xúc gì cả . Chúc mừng nhà thơ của đoàn 76 .

    Reply

  4. Phùng Công Tuấn
    Aug 05, 2012 @ 11:49:25

    Hằng dịch thơ hay lắm. Mình đặc biệt thích câu “hay khỏa thân trong phòng tối ảo mờ”. Vì nếu khỏa thân dưới ánh mặt trời thì chưa chắc em đã quá đẹp như vậy ! :)) Đùa vui tý Hằng nhé. Bạn cừ lắm !

    Reply

  5. ngothuc
    Aug 02, 2012 @ 22:36:24

    Em dịch thơ của Христо Фотев cứ như Thúy Toàn dịch thơ Puskin vậy, Hằng giỏi thật đấy.

    Reply

  6. bicon123
    Jul 30, 2012 @ 08:25:00

    Heeeee BTT giỏi quá- Ти си Голям Поет- Rất hay Thơ dịch : Em đẹp quá! Trời ơi, em đẹp quá!

    Reply

  7. Thanh Hằng
    Jul 29, 2012 @ 09:02:40

    Được bạn Yên động viên chắc mình sẽ cố làm thêm vài bài cho cuộc đời thêm chút sắc màu.

    Reply

  8. Trần Hy Yên
    Jul 28, 2012 @ 06:35:59

    Bài dịch thơ hay quá. Đọc bài thơ bằng tiếng Bun cảm giác thô sơ và không có cảm xúc. Nhưng đọc bài thơ của Hằng dịch thật hay, cứ như Hằng sáng tác vậy, Cảm ơn Hằng đã cho chúng tôi hiểu và thưởng thức hương vị của người Bun.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: