Georgi Dimitrov


Georgi Dimitrov sinh ngày 30/6/1882 (ngày 18/6 theo lịch cũ) ở làng Kovachevtsi, Pernhik.

Bốn năm sau khi sinh Dimitrov, gia đình ông chuyển đến ở Sofia.

Năm 1894, ông bắt đầu làm việc như một thợ sắp chữ trong nhà in.

Năm 1902 Georgi Dimitrov trở thành đảng viên Đảng Công nhân Xã hội Bulgaria. Sau khi Đảng bị chia rẽ tại Hội nghị Ruse năm 1903, Dimitrov hướng đến những người XHCN cánh tả bên Dimitar Blagoev. Ông lãnh đạo cuộc đình công của thợ mỏ Pernik và bị bắt giam.

Năm 1906, ông kết hôn với nhà thiết kế thời trang người Serbia và là nhà hoạt động nghiệp đoàn Luba Ivoshevich.

Năm 1909 ông được bầu làm Ủy viên Trung ương Đảng.

Năm 1913, Georgi Dimitrov nhận được lệnh nhập ngũ nhưng nhờ nổi tiếng trong nước, ông trở thành dân biểu trong cuộc bầu cử ONC lần thứ XVI. Vì vậy, thay vì ra mặt trận, ông vào Quốc hội và ở tuổi 31, ông trở thành nghị sĩ trẻ nhất của vương quốc. Ông ở trong nghị viện liên tục 10 năm cho đến năm 1923.

Vì tuyên truyền chống chiến tranh ông đã bị kết án tù giam bốn tháng tại nhà tù Trung tâm Sofia, từ tháng 8–12/1918. Tháng 5/1919, khi Đảng Dân chủ xã hội được đổi tên thành Đảng Cộng sản ông chuyển sang Quốc tế cộng sản. Georgi Dimitrov tuyên truyền bảo vệ ý tưởng 4 nước cộng hòa Xô viết Bulgaria (ngoài Bulgaria còn có Dobrudja, Thrace và Macedonia trong Liên bang Balkan).

Năm 1923 cùng với Vasil Kolarov ông lãnh đạo cuộc khởi nghĩa tháng Chín. Trụ sở chính của cuộc nổi dậy nằm ở vùng tây bắc Bulgaria. Sau thất bại, ông trốn sang Nam Tư và sau đó sang Áo.  Tại Bulgaria, ông bị kết án tử hình vắng mặt.

Tại Áo, Dimitrov đã trở thành một nhà hoạt động của Quốc tế Cộng sản khi “hoạt động bí mật” ở Thụy Sĩ và Đức. Ông đi đi về về Liên Xô dưới các bí danh khác nhau.

Гиорги Димитров в съда, обвинен в заговор да подпали Райхстага.

Vào ngày 09/3/1933, cùng với một số người cộng sản khác, Georgi Dimitrov bị cáo buộc tổ chức đốt nhà Quốc hội Đức Reichstag.  Trước phiên tòa do Đức Quốc xã tổ chức ở Leipzig Dimitrov tự bào chữa cho mình. Mẹ Dimitrov sang Pháp, hô hào trả tự do cho con trai tại các cuộc biểu tình và hội họp. Ở London, phía luật sư cánh tả, các nhà báo và nhà hoạt động của Đảng Cộng sản Đức đã tổ chức một phiên tòa phản biện chứng minh về âm mưu chống những người Cộng sản.

Trong bài phát biểu của mình, Dimitrov bảo vệ nhân dân Bulgari khỏi những lời chỉ trích khắc nghiệt của phương tiện truyền thông. Ông nhấn mạnh nghĩa vụ lịch sử của mình trước nhân loại và tự hào mình là người Bulgari. Cuộc tranh luận của ông với Hermann Goering và bài hùng biện bào chữa của ông khiến Dimitrov giành vị trí cao trong đền thờ cộng sản.
Dimitrov, Popov và Tanev bị kết án chín tháng tù giam vì sống bất hợp pháp tại Đức bằng hộ chiếu giả với âm mưu cố gắng lật đổ chính phủ, nhưng sau đó được tuyên bố trắng án. Sau khi chấp hành án ba người nhận quốc tịch Xô Viết và đến Liên Xô, nơi họ ở cho đến khi kết thúc Thế chiến II.

Sau cái chết của vợ ông Luba Ivoshevich, bà tự tử bằng cách nhảy từ một tòa nhà cao tầng ở Moskva vào năm 1933, Stalin đã tìm cho Dimitrov người vợ thứ hai – Julian Rose (Fleischmann Rosa), người Do thái Tiệp Khắc. Người con duy nhất của họ Mitja sinh năm 1936, nhưng đã chết vì bệnh bạch hầu lúc 7 tuổi .

Sau cuộc khởi nghĩa ngày 9/9/1944 Dimitrov ở lại Liên Xô, từ nơi đó ông chỉ đạo các chính sách trong nước của Đảng Lao động. Ông trở lại Bulgaria sau cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 15/9/1946 và Bulgaria được tuyên bố là nhà nước “Cộng hòa Nhân dân”. Ông được bầu làm Thủ tướng tháng 11/1946.

Dimitrov qua đời ngày 2/7/1949 trong trại điều dưỡng “Barviha” gần Moskva, nơi ông đã được điều trị bốn tháng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Free counters!

%d bloggers like this: